Lục Thiếu Du nhìn thấy lão giả tệp tễnh trước mắt lập tức mở rộng hai tay muốn ôm người này, người này không phải là Lão Ảnh thì còn có thể là ai được.
- Tránh ra, buồn nôn.
Lão Ảnh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, thân hình lập tức tránh thoát khỏi tay Lục Thiếu Du.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, trong mắt khẽ hiện lên vẻ chấn động, nói:
- Lão Ảnh, đừng ngại, ta cũng nhớ người vô cùng a. Đến đây, ôm một cái.
Dứt lời, thân ảnh Lục Thiếu Du nhanh như thiểm điện được áo nghĩa thời gian và áo nghĩa không gian bao phủ, dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi lần nữa đánh về phía Lão Ảnh.
- Đừng nói lời buồn nôn, miệng lưỡi trơn tru. Ta chỉ cần biết ngươi nhớ là được rồi.
Thân hình tập tễnh của lão ảnh dùng góc độ Lục Thiếu Du không thể tưởng tượng nổi vẫn giống như mây trôi nước chảy biến mất.
- Quả nhiên.
Thân hình Lục Thiếu Du khựng lại, ánh mắt nhìn về phía Lão Ảnh. Đúng như trong tưởng tượng của Lục Thiếu Du, vừa rồi hắn có thể nhìn ra một chút mánh khóe, thực lực của Lão Ảnh đã tới tình trạng kh*ng b*, ít nhất không dưới Tam Kỳ lão nhân. Lục Thiếu Du thậm chí còn có một loại cảm giác, thực lực của lão ảnh có lẽ còn trên Tam Kỳ lão nhân.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du đang sững sờ nhìn mình, thân hình tập tễnh của lão ảnh khẽ động, nhìn qua Lục Thiếu Du rồi nói:
- Bị giết chạy về quê quán, quả thực đủ chật vật.
Lục Thiếu Du cũng trừng mắt nhìn Lão Ảnh:
- Lão Ảnh, xem như ngươi lợi hại. Đường đường là một Hóa Hồng cảnh mà không ra tay, thấy chết mà không cứu, để cho ta phải liều mạng.
- Có chút bổn sự, có thể nhìn ra được thực lực của ta. Xem ra những năm này ngươi ở bên ngoài cũng tiến bộ không ít.
Lão Ảnh chấn động một hồi, lập tức nói: