Âm thanh bá đạo từ trong miệng Lục Thiếu Du vang lên, âm thanh giống như tiếng sấm rền. Dưới chưởng ấn, dưới vô số ánh mắt rung động của người Linh Vũ thế giới phía ra, thân hình Liên Hàn Long triệt để trở thành thây khô, lập tức bị thu vào trong nhẫn trữ vật của Lục Thiếu Du.
Chung quanh đột nhiên ngừng lại, động tĩnh kh*ng b* dần dần tán đi. đột nhiên đã tới hoàng hôn, ánh trời chiều như máu, chiếu rọi hải vực bao la.
Trên hải vực phía xa xa không biết từ khi nào đã có không ít thân ảnh tụ tập, rậm rạp, chằng chịt, che khuất bầu trời.
Từng ánh mắt nhìn nam tử mặc áo bào xanh trên không trung, đó là tồn tại trong truyền thuyết. Thế giới này hắn đã lưu lại vô số truyền thuyết.
- Bái kiến Thái thượng chưởng môn.
Trong một phương đội ngũ, mấy trăm vạn đệ tử Phi Linh môn hành lễ, đạo thân ảnh mặc trường bào màu xanh kia ở trong Phi Linh môn đã là tồn tại cao nhất, là linh hồn của Phi Linh môn.
- Đi, về nhà.
Thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện bên người La Lan thị, Vân Hồng Lăng, Lữ Tiểu Linh, Lam Lnh, ánh mắt nhìn qua phương hướng Cổ Vực, trong lòng hắn đột nhiên tràn ngập cảm giác tưởng niệm. Tưởng niệm tất cả mọi thứ trong Phi Linh môn, đây mới chính thức là nhà hắn. Là nơi hắn thủ hộ, cũng là nơi cần hắn tiếp tục thủ hộ.
- Hai mươi ngày rồi, sao còn chưa có động tĩnh? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trong Trung minh thế giới, vô số người nghi hoặc không thôi, suốt hai mươi ngày, Lục Thiếu Du và Liên Hàn Long chưa trở về, chuyện này khiến cho mọi người càng thêm nghi hoặc không thôi.
- Tiểu Long thúc, phụ thân con không có việc gì đó chứ?
Ngoài căn lều nhỏ, Lục Âm hỏi Tiểu Long.
- Yên tâm đi, lão thất phu kia còn chưa có thực lực làm gì được phụ thân con. Ta có thể cảm giác được phụ thân con hiện tại rất tốt, không có việc gì.