Ầm ầm.
Khí tức lạnh lẽo cuồn cuộn lan tràn, cả chín tầng trời run run, không trung dưới khí tức lạnh lẽo phô thiên cái địa này nhanh chóng chấn động. Trong không gian tựa như có một cơn lốc chấn động, băng sương đầy trời, thậm chí còn xen lẫn một tia thiên uy, xem ra đã bắt đầu dùng toàn lực.
Lục Thiếu Du đạp không đứng lơ lửng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phia Liên Hàn Long, cảm nhận khí tức kinh khủng lạnh lẽo kia, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, lạnh nhạt nói:
- Đừng có giở trò, thành thật một chút đi.
Âm thanh nhàn nhạt từ trong miệng Lục Thiếu Du vang lên, âm thanh nhàn nhạt này giống như là lệnh trời, âm thanh bình thản vang vọng, thế nhưng âm thanh này lại giống như là tiếng sấm rền vang vọng trên không trung.
Dứt lời, ống tay áo màu xanh rách nát của Lục Thiếu Du vung lên về phía trước, cả phiến thiên địa này bỗng nhiên run lên, khí tức khiến cho người ta run sợ và bất an từ trong mặt đất và chỗ sâu trong hư không lặng lẽ thẩm thấu ra.
Oanh.
Mặt đất và chỗ sâu trong hư không đột nhiên run lên, lập tức vô số người của Linh Vũ giới trên hải vực gần đó tự nhiên trong lòng cảm thấy run rẩy, giống như có uy áp đang từ trong linh hồn và máu thẩm thấu ra, khiến cho mọi người phủ phục xuống mặt đất.
Cùng một thời gian, thanh thế kh*ng b* mà Liên Hàn Long vừa mới tạo thành trong nháy mắt này bỗng nhiên phai nhạt, khí tức lạnh lẽo kh*ng b* vô thanh vô tức biến mất không thấy gì nữa.
Sưu.
Trong lòng Liên Hàn Long đột nhiên run lên vô cùng khó hiểu, hắn có thể cảm giác được lực lượng của mình bị thiên địa thôn phệ, thiên uy đột nhiên tập trung lên thân hắn.
Dưới cỗ thiên uy này, linh hồn Liên Hàn Long bỡ ngỡ, không gian chung quanh tự nhiên cứng lại rồi vặn vẹo, không gian vặn vẹo lại một chỗ, toàn thân không có cách nào nhúc nhích.