- Thiếu Du.
- Lục chưởng môn.
Người tất cả các thế lực lớn cũng nhao nhao xúm lại. Mọi người nhanh chóng dò xét khí tức trên người Lục Thiếu Du, những năm gần đây bọn họ tiến bộ như bay, cho nên cũng rất muốn biết bọn họ có bao nhiêu khác biệt.
Chỉ tiếc sau khi dò xét mọi người mới phát hiện ra, khí tức trên người bọn họ không có cách nào dò xét được, chỉ là trong lúc mơ hồ khiến cho tất cả bọn họ run sợ.
Cùng lúc này mọi người cũng đều cảm nhận được khí tức lạnh lẽo trên không trung, khí tức lạnh lẽo này khiến cho nguyên lực trong cơ thể bọn họ mơ hồ run rẩy, nguyên lực và linh hồn giống như sắp đóng băng.
- Bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu.
Lục Thiếu Du hành lễ với Lữ Chính Cường và Khâu Mỹ Vi, Vân Khiếu Thiên, sau đó gật đầu với cường giả các thế lực lớn chung quanh. Chỉ là lúc này cũng không phải là lúc nói chuyện.
- Tiểu tạp chủng, hóa ra hang ổ của ngươi là ở đây. Không ngờ lại tới từ thế giới thổ dân, trời cũng giúp ta. Ngươi diệt Thiên Long tông ta, giết con cháu ta, hôm nay ta sẽ diệt tất cả những người này, cho nên nếm thử tư vị này.
Liên Hàn Long âm trầm nói.
- Lão cẩu, thực lực của ngươi không đủ làm như vậy a.
Lục Thiếu Du lạnh lẽo cười, khí tức tập trung vào người Liên Hàn Long phía trước, phất tay ý bảo đám người Vân Hồng Lăng, cùng với tất cả các thế lực lớn lùi ra phía sau.
Từng ánh mắt lập tức nhìn vào người Liên Hàn Long, cỗ khí tức lạnh lẽo đáng sợ kia là từ trên người kẻ này lan tràn ra, trình độ đáng sợ của nó đủ để khiến cho linh hồn người ta rung động. Nguyên lực, máu tươi trong cơ thể giống như muốn đóng băng, lạnh lẽo thấu xương.
- Thực lực thật đáng sợ, hình như là tới không có ý tốt.
Vô số người Linh Vũ thế giới nhìn về phía trước, nghe lời nói của Liên Hàn Long và Lục Thiếu Du, bọn họ cũng biết người ngoài mới tới này không có ý tốt. Thực lực của người này quá mức kh*ng b*, khí tức lạnh lẽo quanh thân chập trùng, cả không trung tràn ngập uy áp giai vị đáng sợ. Dưới cỗ uy áo này, hai chân mọi người như nhũn ra, giống như có một ngọn núi băng bàng bạc đè nặng lên thân hình, lạnh lẽo thấu xương, khiến cho người ta khó thở.
Bởi vậy Lục Thiếu Du phất tay ý bảo mọi người lui ra phía sau, cũng không nói gì thêm, thực lực đối phương quá mạnh mẽ, ở lại cũng chỉ thêm vướng bận.
Khuôn mặt già nua của Liên Hàn Long hơi co rút lại, trong đôi mắt âm hàn hiện lên sự vui vẻ, nói:
- Tiểu tạp chủng, xem bây giờ ngươi còn chạy đi đâu? Hòa thượng chạy miếu không chạy. Khặc khặc, có bản lĩnh ngươi cứ tiếp tục chạy đi. Ta sẽ giết hết những người này rồi đi đuổi theo ngươi cũng không vội. Ngươi cứ tiếp tục chạy đi.
Lục Thiếu Du nhìn về phía Liên Hàn Long, lúc này vẻ mặt nhẹ nhõm hơn trước rất nhiều, vừa rồi hắn ăn vào một lượng lớn đan dược. Dưới sự luyện hóa của Hỗn Độn Âm Dương Quyết, vẻ mặt tái nhợt đã khôi phục vẻ hồng nhuận.
Ngẩng đầu nhìn Liên Hàn Long, khóe miệng Lục Thiếu Du nở nụ cười nhạt, nụ cười này rõ ràng mang theo vẻ châm chọc, hắn đứng chắp tay rồi nói:
- Lão cẩu, ngươi cho rằng tới nơi này, tới nhà của ta, ta còn phải chạy sao? Ngày tốt lành của ngươi đã chấm dứt.
- Không biết tự lượng sức mình, nực cười tới cực điểm.
Liên Hàn Long cười lạnh, hàn ý lạnh thấu xương cùng với sát ý khôn cùng từ trong mắt hắn bắn. Ở trong thế giới này hắn cũng không bị thiên địa áp chế giống như những tiểu thế giới kia, cho nên hiện tại hắn có thể thi triển toàn bộ thực lực.
Khuôn mặt già nua khẽ nhúc nhích, Liên Hàn Long phất tay một cái, nguyên lực bàng bạc lạnh lẽo phô thiên cái địa từ trong cơ thể tuôn ra, thoải mái tới cực điểm, tay không lập tức vươn về phía Đông Hải.