Thân hình cự hổ khổng lồ kia tham lam thôn phệ tất cả, năng lượng thiên địa bị cắn nuốt. Trong nháy mắt ngắn ngủi, sinh cơ trong cả không gian sơn mạch U Cốc bao la này lập tức ảm đạm. Cây cối xanh biếc trên những dãy núi chung quanh lặng lẽ khô héo, giống như là bị chặt đứt sinh cơ, khiến cho vạn vật héo rũ.
Loại lực cắn nuốt kh*ng b* này cũng lan tràn ra cả Trung minh thế giới, từ trong sơn mạch U Cốc lan tràn ra chung quanh. Cả Trung Minh thế giới run rẩy, những khí tức mịt mờ đang dò xét kia lúc này cũng không có cách nào bình tĩnh được nữa, bắt đầu chấn động.
- Đây chính là con át chủ bài lớn nhất kia sao?
Người trong Vô Sắc Trung thiên thế giới đã sớm nhìn thấy cảnh này trong Truyền tống trận khi trước. bọn họ không khó suy đoán ra, vì đối phó với Liên Bất Bại này, Lục Thiếu Du đã vận dụng con át chủ bài kh*ng b* cuối cùng của hắn.
- Phụ thân đang định làm gì vậy?
Lục Du Thược ngẩng đầu nhìn qua thân hình cự hổ khổng lồ của Lục Thiếu Du trên không trung, trong đôi mắt hiện lên vẻ lo lắng.
- Yên tâm đi, phụ thân con sẽ có chừng mực, có phụ thân con và Tiểu Long ở đây, không ai có thể làm tổn thương con được.
Lăng Thanh Tuyền chẳng biết từ khi nào đã đi tới bên người Lục Du Thược, ngẩng đầu nhìn qua thân hình cự hổ khổng lồ trên không trung, nàng nói:
- Ta biết trong lòng con còn có chút khúc mắc chưa thể cởi bỏ, loại khúc mắc này ai cũng không có cách nào tiêu trừ dùm con. Ta chỉ có thể nói cho con biết là, phụ thân con rất yêu thương con, vì con, hắn có thể không quan tâm tới tất cả mọi thứ kể cả tính mạng của mình để bảo hộ cho con.
Lục Du Thược không nói gì, nhìn thân hình cự hổ khổng lồ trên không trung phía xa, trong mắt mơ hồ có chút ươn ướt, hai mắt hấp háy, lập tức nói với Lăng Thanh Tuyền: