- Phi Linh môn?
Ngũ nữ cũng có thể đại khái suy đoán ra vài phần, Phi Linh môn sợ rằng là sơn môn ở trong Thượng Thanh Đại thiên thế giới, mà thực lực của Thái A người khác khó có thể nhìn ra, thế nhưng lại khiến cho Lục Du Thược trợn mắt, há hốc mồm.
Ngược lại Thái A nhìn thấy Lục Du Thược, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ, dung nhan tuyệt mỹ kia khiến cho hắn gây gốc, lập tức không dám nhìn thẳng, cũng không biết nên gọi là sư muội hay là sư tỷ, cuối cùng đành phải quay đầu nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Tuổi của Du Thược lớn hơn con, xem như là sư tỷ của con đi.
Lục Thiếu Du nói với Thái A.
- Thái A bái kiến sư tỷ.
Thái A lúc này mới vội vàng hành lễ với Lục Du Thược.
- Không cần đa lễ.
Lục Du Thược được Thái A hành lễ cho nên cũng có chút run sợ.
Lục Thiếu Du nhẹ nhàng đi tới bên người Lăng Thanh Tuyền, tay phải nhẹ nhàng vén mái tóc đen nhánh của nàng, cúi đầu hôn vào trán trên khuôn mặt tinh xảo không nhiễm khói lửa nhân gian kia rồi nói:
- Giao cho ta đi, tất cả đã có ta rồi.
- Được.
Lăng Thanh Tuyền ngước mắt nhìn lên, đôi mắt xinh đẹp khẽ đảo, cặp môi đỏ mọng muốn nói lại thôi, chỉ là nàng khẽ gật đầu.
- Người phương nào dám phá Khống Thiên đại trận của Thiên Long tông ta? Cút ra đây cho ta, ai dám nhúng tay vào ta sẽ nghiền nát kẻ đó thành tro bụi.
Trên không trung, một tiếng quát lớn lạnh lẽo cuồn cuộn vang vọng, âm thanh giống như tiếng sấm nổ vang.
Lục Du Thược nghe vậy đôi mắt xinh đẹp lập tức nhìn lên trên không trung, ánh mắt tràn ngập vẻ ngưng trọng.
xoẹt.
Trên không trung, khi tiếng quát âm hàn kia vừa dứt, trên hư không, không gian bị xé nứt, đột nhiên xuất hiện vô số thân ảnh, khí tức cường hãn vô cùng hàng lâm, uy áp tràn ngập khiến cho không gian run run.