- Nghe nói các trưởng lão đã từng lén nói qua, Cầu Cuồng vốn chính là phò mã tốt nhất của Tĩnh Thần công chúa.
- Long Huyền cũng không phải là kẻ yếu, thực lực cũng kh*ng b*, nghe nói Tĩnh Thần công chúa đã âm thầm hứa hẹn với Long Huyền này.
- Xem ra trận chiến cuối cùng này không chỉ đơn giản là tranh giành chức Thần Thú đại tướng, sợ rằng sẽ càng thêm kịch liệt.
Chung quanh quảng trường có vô số tiếng nghị luận lặng lẽ vang lên, ánh mắt thanh niên mặc cẩm bào màu vàng rung động, nhìn qua thanh niên vạm vỡ, khí thế bá đạo kia, ánh mắt lặng lẽ tràn ngập chiến ý.
Sưu.
Bàn chân khẽ điểm nhẹ mặt đất, thân hình Tiểu Long lập tức lăng không rơi vào trên quảng trường, mắt nhìn thanh niên trước mắt rồi nói:
- Cầu Cuồng, ngươi có thể động thủ.
- Ngươi dù sao cũng là người từ bên ngoài tới, ta chưa từng chính thức coi ngươi như người một nhà, ở xa tới là khách, cho nên nhường ngươi xuất thủ trước.
Âm thanh nhà nhạt từ trong miệng Cầu Cuồng vang lên.
Tiểu Long nhìn thẳng về phía Cầu Cuồng, ánh mắt rung động, khẽ mỉm cười nói:
- Hay là ngươi xuất thủ trước đi, sau khi ta ra tay ngươi sẽ không có cơ hội nữa đâu.
- Ha ha.
Cầu Cuồng nở nụ cười ha hả, tiếng cười bá đạo, bước ra một bước, khí thế bàng bạc giống như là núi lửa bị đè nén tuôn ra, lập tức mênh mông cuồn cuộn tràn ngập cả không gian trong thiên địa này, khí thế bá đạo, dũng mãnh.
- Long Huyền, ngươi nghĩ chỉ bằng vào chút thực lực và thiên phú của ngươi là có thể liều lĩnh trước mặt ta sao? Muốn tìm chết vậy thì để ta nhìn xem ngươi có bao nhiêu phân lượng mà dám liều lĩnh trước mặt ta.
Khí thế cuồn cuộn lan tràn, khi Cầu Cuồng dứt lời, bàn chân đạp mạnh mặt đất, thân hình vút lên trên không trung, bàn tay nắm chặt. Một đạo quyền ấn nhanh chóng được ngưng tụ, không gian chung quanh lập tức run lên, quyền ấn lập tức đánh về phía Tiểu Long.