- Xin hỏi Lục Thiếu Du ở nơi nào?
Trung niên nhìn qua có chút gian xảo này sau khi đi ra khỏi đường hầm không gian lập tức tìm mấy thanh niên ven đường rồi hỏi.
- Ngươi là người phương nào? Muốn chết phải không? Danh tiếng của Lục chưởng môn há là thứ mà ngươi có thể hô to gọi nhỏ?
Mấy thanh niên này ngảng đầu, trong đó có một thanh niên xấu xí trừng mắt nhìn người này rồi nói.
- Mấy Phá Giới cảnh, nhanh thành thật nói ra cho ta, nếu không ta sẽ lấy mạng các ngươi.
Trung niên nhìn qua có chút gian xảo kia lạnh lùng quát một tiếng, giống như cũng không có thời gian nói nhảm với mấy thanh niên này, khí tức Ngộ Chân cảnh lập tức khuếch tán ra.
- Đại nhân tha mạng, Lục chưởng môn ở ngay trong Phi Linh môn trong thành Vô Sắc.
Thanh niên này còn chưa nói xong, thân hình trung niên nhìn qua có chút gian xảo kia đã lập tức biến mất tại chỗ.
- Chưởng môn.
Trong đại điện của phân đà Phi Linh môn, sáng sớm, đám người Âm Minh Dạ Xoa, Phạm Thống, Âm Quỷ cùng với cường giả, đệ tử hạch tâm của Phi Linh môn hành lễ, sau đó Âm Minh Dạ Xoa nói:
- Chưởng môn, người của Kỳ Phong thương hội hẳn đã chuẩn bị từ trước, cho nên lần này rời khỏi nhanh chóng, chúng ta cũng chỉ tra ra được bọn chúng rời khỏi Vô Sắc thế giới, nơi hạ lạc cuối cùng khó có thể tra ra được, chuyện này cần có chút thời gian.
- Tận lực điều tra.
Lục Thiếu Du nói, hắn cũng biết người Kỳ Phong thương hội đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, có thể tìm được một chút dấu vết để lại đã tốt lắm rồi. Chỉ là muốn chính thức truy ra được cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Lập tức từ trong miệng Phạm Thống và Âm quỷ, Lục Thiếu Du biết được địa bàn của Kỳ Phong thương hội đã được Phi Linh thương hội tiếp nhận và quản lý, dù gì cũng danh chính ngôn thuận, không ai nói được cái gì.