- Hai tiện tỳ này các ngươi nhất định phải khiến cho bọn chúng sống không bằng chết.
Âm thanh Lục Thiếu Du lạnh lẽo như băng, khuôn mặt âm trầm tới mức tận cùng. Cho dù là ai cũng có thể cảm giác được lúc này Lục Thiếu Du phẫn nộ ra sao.
- Vâng, chưởng môn.
Bàn Sấu hòa thượng tiếp nhận nhị nữ An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ, nắm trong tay, tất cả đệ tử Phi Linh môn lúc này cũng biến sắc. Bọn họ chưa từng nhìn thấy chưởng môn mình tức giận như vậy bao giờ.
- Lục chưởng môn hạ thủ lưu tình, hai người bọn họ tuy rằng sai, nhưng mà...
An Thế Hả lập tức cầu tình với Lục Thiếu Du, trong nhị nữ một người là con gái lớn của hắn, một người là lão bà, hắn không thể bỏ qua.
Phanh.
An Thế Hải còn chưa nói xong, bỗng nhiên có một âm thanh thanh thúy vang vọng, trên mặt hắn có năm dấu tay sưng đỏ hiện lên, một ngụm máu tươi mang theo răng từ trong miệng phun ra. Thân hình trên không trung bị đánh bay xuống sơn mạch phía dưới, nặng nề nện vào trong vết nứt dưới mặt đất.
- An Thế Hải, một tát này ta đánh thay cho Thi Dao, nếu như không phải nể mặt An Thi Dao, ta sẽ giết ngươi. Nếu như Thi Dao có bất kỳ bất trắc nào, ta diệt cả Thải Vân thương hội.
Lục Thiếu Du nhìn xuống dưới, lập tức nhìn qua mấy vạn người vừa rồi đứng sau lưng An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ, lúc này Lục Thiếu Du đã thực sự phẫn nộ, âm thanh tràn ngập sát ý vang vọng:
- Dư nghiệt của An Thi Đình và Đoạn Linh Tuệ kia không được buông tha một ai. Người An gia nếu như có ai ngăn cản giết không tha.
- Giết.
Rống rống.
Ầm ầm.
Một lát sau, âm thanh sát phạt vang vọng không trung. Phi Hổ chiến hạm của Phi Linh môn hành động, cái đầu hổ dự tợn giống như vật còn sống, từng quả cầu bằng năng lượng bắt đầu b*n r*, quả cầu nổ tung. Tiếng nổ vang giống như sấm sét vang vọng không ngừng. Trong đám người kia lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết, căn bản không có cách nào chống lại.