Một nam tử trung niên dẫn đầu mặc trường bào nhạt, bộ dáng có chút khí khái hào hùng, đôi mắt đen nhánh, nhìn qua đệ tử Phi Linh môn thanh thế mênh mông cuồn cuộn cùng với đám người Lục Thiếu Du, sau khi kinh hãi, cố nén sự nghi hoặc trong lòng, khẽ mỉm cười nhìn đám người Lục Thiếu Du nói:
- Thì ra là Lục chưởng môn và chư vị Phi Linh môn đại giá quang lâm, không biết tại sao chư vị lại tới Thải Vân thương hội, và không biết chư vị có gì chỉ bảo.
Lục Thiếu Du đạp không đi tới, sau lưng chính là mấy chục thành viên của Hộ Hoàng đội thu liễm khí tức. Chức trách của Hộ Hoàng đội chính là thủ hộ Chiến Hoàng. Loại trường hợp này đương nhiên phải đi theo. Hai bên trái phải đều là cường giả và đệ tử hạch tâm trong Phi Linh môn. Nhìn An Thế Hải, Lục Thiếu Du hoàng toàn không khách khí với An Thế Hải, khuôn mặt âm trầm thậm chí còn mang theo vài phần hàn ý, nói:
- An Thế Hải, giao ra Điêu Linh Tuệ và An Thi Đình, nếu không ta sẽ khiến cho Thải Vân thương hội biến mất trên cõi đời.
- Lục chưởng môn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tiểu nữ cùng với phu nhân ta có hiểu lầm với Phi Linh môn hay sao? Thải Vân thương hội ta gần đây giao hảo với Phi Linh môn, ta còn đang muốn đi tới Phi Linh môn chúc mừng Lục chưởng môn chiến thắng từ khu vực liệp tràng của Vạn Thế đối quyết a.
An Thế Hải tuy rằng cũng là cường giả Niết Bàn cảnh, thế nhưng nhìn thấy Lục Thiếu Du trở mặt không chút khách khí cũng đã có chút sợ hãi. Nghe khẩu khí của Lục Thiếu Du, trận thế đằng đằng sát khí của Phi LInh môn dường như cũng không phải vì Thải Vân thương hội lao tới, mà là vì Điêu Linh Tuệ và An Thi Đình, điều này cũng khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc.
- Xảy ra chuyện gì sao? Ngươi còn mặt mũi hỏi vậy sao?