Nhìn cảnh này, mọi người ngẩng đầu quan sát Lục Thiếu Du, thực lực Nghịch Thiên Tà Long thế nào ai cũng hiểu rõ. Mà lúc này Nghịch Thiên Tà Long ở trong tay Lục Thiếu Du bị chà đạp như con sâu cái kiến.
- Đây là thực lực của Niết Bàn Cảnh cao giai sao?
Các tông lão cho rằng Lục Thiếu Du từ chuẩn Niết Bàn trực tiếp vượt qua Niết Bàn Cảnh cao giai, đặt chân sinh tử Niết Bàn, chẳng khác gì đột phá ba giai, đây là tồn tại yêu nghiệt mới làm được.
Nhưng với các trưởng thượng mà nói, Niết Bàn Cảnh là cảnh giới cực kỳ huyền diệu, Niết Bàn không chỉ là bản thân Niết Bàn, còn có áo nghĩa Niết Bàn.
Mà quá trình này đối với người bình bình thường cần trăm năm, ngàn năm, vạn năm, thậm chí còn lâu hơn, nhưng có người chỉ dùng mười năm, một năm, thậm chí thời gian ngắn hơn đã hoàn thành tất cả, bản thân Niết Bàn không liên quan tới thời gian, Niết Bàn chính là quá trình lĩnh ngộ, diệt có thừa, qua hoàn toàn, độ sinh tử, tuyên cổ bất biến, lịch vạn kiếp, hoàn toàn không quan hệ quá nhiều tới bên ngoài.
Niết Bàn là lĩnh ngộ, lĩnh ngộ đầy đủ sẽ chứng nhận Niết Bàn, Niết Bàn phân chia cảnh giới cao thấp toàn bằng lĩnh ngộ.
Bởi vậy đối với Lục Thiếu Du đặt chân sinh tử Niết Bàn, rất nhiều trưởng thượng rung động không phải Lục Thiếu Du đột phá, mà là thiên phú kh*ng b*, thiên phú này là mấu chốt quyết định cảnh giới Niết Bàn.
Giờ phút này Lục Thiếu Du đặt chân sinh tử Niết Bàn huyền cảnh, nhưng mà thực lực lại vượt xa Niết Bàn cao giai, không phải người bình thường có thể so sánh, đây cũng là điểm các trưởng thượng phải trố mắt nhìn.
Ngao!
Nghịch Thiên Tà Long bị ném xay sẩm mặt mày, hắn không ngừng kêu thảm thiết, chỉ tiếc cái đuôi của nó vẫn bị bàn tay màu vàng nắm chặc, hoàn toàn không thể giãy dụa hoặc thoát thân.