Chỉ trong nháy mắt thân thể Lục Thiếu Du bị nén thành cục thịt đã tỏa ra kim sắc quang mang b*n r* bốn phía, mang theo khí tức vô hình lăng lệ ác liệt, tỏa ra khí lãng đáng sợ.
- Tại sao có thể như vậy.
Nghịch Thiên Tà Long trốn đi thật xa, cũng trong thời gian ngắn năng lượng vô hình giam cầm hắn trong hư không, làm thân thể của hắn không cách nào động đậy được.
Nhưng kim quang kia bộc phát hào quang sáng ngời, nó nhanh chóng vây khốn Nghịch Thiên Tà Long vào bên trong.
Bóng dáng xinh đẹp của Huyền Tuyết Ngưng dừng lại, kim sắc quang mang lập tức lan tỏa ra, cảm giác được khí tức của hắn, nàng nhanh chóng lui ra ngoài.
Ngao...
Nghịch Thiên Tà Long toàn lực giãy dụa, cuối cùng khói đen tuôn ra, không cách nào giãy dụa được, lực lượng trói buộc bao phủ bốn phía.
- Mau nhìn, đó là chuyện gì?
Rất nhiều người nhìn chằm chằm vào, Lục Thiếu Du sinh ra kim quang sáng ngời, lập tức làm vô số ánh mắt run lên, các trưởng thượng trên bệ đá kinh ngạc ngây người.
Tam Kỳ lão nhân tránh né Hỏa Loan ngăn cản, lúc này nghi hoặc nhìn qua quảng trường màu vàng.
Trong nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào, thân thể to lớn của Lục Thiếu Du sinh ra kim sắc quang mang bao phủ tất cả.
Kim sắc quang mang bao phủ không gian mấy trăm trượng, mấy ngàn trượng, mấy vạn trượng, cuối cùng nó tỏa sáng chiếu sáng cả không gian này.
Kim quang này không mang theo chút khí tức nào, cũng giống như hào quang bình thường, nhưng nếu ai dùng linh hồn quan sát sẽ cảm thấy linh hồn đau đớn kịch liệt, rung động thật to, căn bản không thể chống lại được.
- Kim quang này lăng lệ bá đạo, không cách nào nhìn trộm.
Trên bệ đá, Quỷ Cốc hoàng giả run lên, sắc mặt đại biến, hắn vừa rồi dò xét nhưng không thể quan sát được gì.
Các tông lão khác cũng không có thu hoạch.