- Tiểu tử, nhận thua đi, Nghịch Thiên Tà Long quá mạnh mẽ, ngươi không phải là đối thủ, bởi vì hiệp nghị ở đây quá cứng nhắc, tóm lại chúng ta thân là trưởng thượng, cũng không thể ra tay với Nghịch Thiên Tà Long, nghiệp súc này quá gian trá, ngươi bây giờ nhận thua đi, ngươi có thua cũng đã chứng minh thực lực của mình rồi.
Giờ phút này Tam Kỳ lão nhân truyền âm vào tai Lục Thiếu Du.
Nghịch Thiên Tà Long nhìn qua Lục Thiếu Du, cho rằng Lục Thiếu Du có ý định nghe Huyền Tuyết Ngưng trực tiếp đầu hàng, đến lúc đó nó sẽ gặp phiền toái, lập tức cười lạnh quát:
- Tiểu tử, ngươi muốn đầu hàng sao, ngươi dám đầu hàng, ta sẽ cho phế vật kia mượn lực lượng, hắn hận ngươi thấu xương, ta từ linh hồn của hắn biết rõ, phế vật này sau khi trở vê Vô Sắc thế giới sẽ ra tay với người Phi Linh Môn, chó gà không tha.
Lục Thiếu Du nghe xong, ánh mắt biến hóa, hàn ý bao phủ toàn thân hắn.
- Nghiệt súc, ngươi chọc giận ta.
Nhìn Nghịch Thiên Tà Long, Lục Thiếu Du gầm lên, người bên cạnh chính là nghịch lân của Lục Thiếu Du, lúc này Nghịch Thiên Tà Long nói thế, đã chọc vào nghịch lân của hắn.
- Lục Thiếu Du còn chiến sao, hắn không phải đối thủ.
- Nghịch Thiên Tà Long quá mạnh mẽ, không thể như vậy.
- Ngươi đi xuống đi, hôm nay ta sẽ diệt nghiệp súc này.
Lục Thiếu Du nói với Huyền Tuyết Ngưng, lập tức lao về phía Tà Long.
Rống.
Lục Thiếu Du gào thét một tiếng, hắn trực tiếp dùng không gian công kích Tà Long.
- Ở trước mặt ta chơi không gian chi lực, ngươi còn kém hơn cả phế vật kia.
Nghịch Thiên Tà Long cười lạnh.
- Sớm giải quyết ngươi cho xong!
Nghịch Thiên Tà Long lập tức dùng uy áp đè ép Lục Thiếu Du, nó muốn lập tức nghiền nát Lục Thiếu Du tránh đêm dài lắm mộng.
Lục Thiếu Du bị uy áp cảnh giới Tuyên Cổ Cảnh đè ép, hắn rất khó động đậy.