- Ngươi lần này có thể chiến thắng.
Nhàn Vân hoàng giả nhìn Lục Thiếu Du, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
- Vô Sắc trung thiên thế giới Lục Thiếu Du chiến thắng.
Trên bệ đá, lão giả trọng tài tuyên bố kết quả.
- Thắng, Lục Thiếu Du tốt lắm.
- Lục Thiếu Du, chúng ta ủng hộ ngươi.
...
Trận này quyết đấu này liên tục xảy ra kinh biến, lần lượt rung động và kinh ngạc, mọi người vô cùng hứng thú.
- Thắng, thắng rồi!
Trên bệ đá, Hướng Hầu Minh xiết chặc hai đấm, nội tâm vô cùng rung động.
- Đội trưởng chiến thắng.
Tôn Tiểu Nhã, H**ng S*, Tử Huyền, Kim Viên, Tiết Mặc Kỳ, Long Bàn Hổ Cứ, Bạch Lang và Lâu Tinh Minh, Tang Trạm đang vui sướng khoa tay múa chân, kích động không biết nên làm gì.
- Thắng, Lục Thiếu Du thắng!
- Lục Thiếu Du thắng.
...
Trên quản trường thành Vô Sắc, vào lúc này hàng tỉ ánh mắt rung động nhìn thân ảnh áo xanh trên hình ảnh truyền tống.
Trong lầu các, đám người Hoàng Thiên Tứ, Tiết Hưng Quốc rung động nhìn nhau, không có người nói chuyện, tất cả không còn gì để nói.
- Chưởng môn thắng.
Trong lầu các cách đó không xa, người Phi Linh Môn sôi trào.
...
Giờ phút này Hoàng Lạc Nhan đã khôi phục hình người, cũng không còn dáng vẻ cao quý như trước, khóe miệng không ngừng chảy máu, dung nhan yêu kiều tái nhợt, ánh mắt oán độc nhìn Lục Thiếu Du.
- Phượng Hoàng chiến bại không bằng gà, không gì hơn thế.
Lục Thiếu Du đứng trên không trung, nhìn thẳng vào Hoàng Lạc Nhan, nói một câu rất lạnh nhạt, vừa đủ cho Hoàng Lạc Nhan nghe được.
PHỤT.
Hoàng Lạc Nhan không chịu nổi lời của Lục Thiếu Du nói, lập tức khí huyết công tâm phun máu tươi lần nữa, ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có, Lục Thiếu Du công kích đã trọng thương ngũ tạng lục phủ của nàng, cuối cùng còn trọng thương linh hồn, lúc này đã suy yếu nhắm mắt lại.