Ngao!
Gần như cùng lúc, Lục Thiếu Du động, huyết quang nằm trong tay, âm thanh long ngâm vang vọng cả quảng trường, Hoàng Lạc Nhan nghe âm thanh long ngâm này lập tức nhíu mày.
- Ồ.
Hỏa Loan kêu một tiếng, ánh mắt tập trung vào ánh sáng đỏ trong tay Lục Thiếu Du.
Huyết quang thu liễm, trong tay Lục Thiếu Du đang cầm ‘ Huyết Lục ’, toàn thân xuất hiện màu đỏ, sát khí không ngừng bộc phát, hư không sinh ra khe hở không gian.
Từ khi Huyết Lục xuất hiện, năng lượng thiên địa từ từ bị dẫn dắt, ở quảng trường gió nổi mây phun, vết nứt không gian từ từ lan tỏa các hướng.
Vào lúc này khi Huyết Lục xuất hiện, hào quang màu vàng đất trước mặt Lục Thiếu Du xuất hiện vết rạn nứt, khe hở trên mặt đất quảng trường lan ra, Lục Thiếu Du vào lúc này sinh ra khí thế bá đạo tới cực điểm, không ít người trong hư không sinh ra chấn động.
- Áo nghĩa linh khí thật mạnh, đao thế thật cường đại!
Từng ánh mắt quan sát Lục Thiếu Du, đều rung động.
- Áo nghĩa linh khí huyết đao này bất phàm.
Trên bệ đá, ánh mắt nhiều trưởng thượng và trưởng lão đều tập trung lên người Lục Thiếu Du.
Ông!
Tịnh Vô Ngân động, hào quang màu trắng xuất hiện trong tay, trường kiếm ra khỏi vỏ, âm thanh sấm gió xuất hiện, trực tiếp xuất kiếm ngăn cản đao thế của Lục Thiếu Du.
- Tịnh Vô Ngân xuất kiếm.
- Còn chưa động thủ, tại sao xuất kiếm?
Tịnh Vô Ngân trực tiếp xuất kiếm, mọi người cảm thấy ngoài ý muốn, lúc trước Tịnh Vô Ngân đối phó Phong Hoa Tuyệt Đại Tuyệt Phong Hoa cũng không xuất kiếm, lúc này đối phó Lục Thiếu Du, còn chưa động thủ hắn đã xuất kiếm...
Nương theo kiếm quang màu trắng rời vỏ, kiếm ý xé rách bầu trời bộc phát, bí vân quanh quẩn bảo kiếm, mang theo hàn quang như long xà giao thoa, đây rõ ràng là áo nghĩa linh khí, còn là áo nghĩa linh khí không tầm thường.