Lục Thiếu Du hít sâu một hơi, hắn đứng chắp tay, khí tức bá đạo bộc phát, đột nhiên tinh quang trong mắt b*n r* ngoài, nói với Tam Kỳ lão nhân:
- Dùng một đấu bốn mà thôi, có gì không dám, ta tiếp!
Nghe vậy, Hoàng Lạc Nhan, Tịnh Vô Ngân, Mạc Kình Thiên đều nhìn Lục Thiếu Du, Hoài Linh Ngọc khinh thường, nhàn nhạt nói:
- Tiểu tử, không biết tự lượng sức mình.
- Lục Thiếu Du, thật ngông cuồng mà.
- Tiểu tử này, quá kiêu ngạo, dùng một đấu bốn, tìm chết sao?
- Không biết trời cao đất rộng.
Trong hư không, từng tiếng nghị luận vang lên.
- Tiểu tử này hơi cuồng vọng.
Trên bệ đá, rất nhiều người đưa mắt nhìn nhau, một đấu bốn, có người không tin tưởng Lục Thiếu Du có thể chiến thắng, đây không khác gì tự tìm tai vạ.
- Tiểu tử này quá cuồng vọng rồi.
Ngay cả Quỷ Cốc và Nhàn Vân hai người cũng biến sắc.
- Lục Thiếu Du muốn một đấu bốn!
Trên quảng trường thành Vô Sắc, từng ánh mắt chấn động, sau đó không ngừng xôn xao.
Tam Kỳ lão nhân cũng chấn động, Lục Thiếu Du đáp ứng năm trong dự liệu, nhưng hắn vẫn cảm thấy ngoài ý muốn, nói:
- Tiểu tử có gan, cho dù thua ta cũng ủng hộ ngươi.
- Đa tạKỳlão.
Lục Thiếu Du mỉm cười, hắn biết kế tiếp phải đấu thêm vài trận, dù sao đã không cách nào tránh được, vậy cứ bình thản đối mặt, nếu không thể thắng ở nơi đây, bàn gì tranh tài với thế hệ trẻ trong thế giới hỗn độn.
Sau một lát, trên bệ đá đã xuất hiện bế đá cổ xưa thứ mười một, Tam Kỳ lão nhân ngồi lên đó.
Trên bệ đá, lão giả trọng tài nói với Lục Thiếu Du:
- Lục Thiếu Du, ngươi dùng quy tắc dự bị, vậy bắt đầu từ hai người có ngọc giản màu đỏ đi, hai người này ngươi cứ chọn một.
- Chỉ có thể lựa chọn ngọc giản màu đỏ trước sao?
Trong lòng Lục Thiếu Du hơi trầm xuống, hắn vốn có ý định đối phó Hoài Linh Ngọc, so sánh với phong hào Chiến Thần, Lục Thiếu Du càng muốn đánh chết Hoài Linh Ngọc hơn.