Bành!
Mạc Kình Thiên vận dụng linh hồn áo nghĩa nghênh tiếp một kích của Ngâm Tiêu Diêu.
Va chạm này làm không gian rung động rất mạnh.
Hừ.
Năng lượng va chạm vào nhau, cổ họng Mạc Kình Thiên ngòn ngọt, thân thể lảo đảo lui ra phía sau.
Đạp!
Thân thể Nhâm Tiêu Diêu chỉ lảo đảo lui một bước, khóe miệng cười nhạt, nói nhỏ:
- Ngươi không phải đối thủ của ta, Niết Bàn Cảnh sơ giai, ta vẫn chưa dùng toàn lực đâu.
Vừa dứt lời, thân thể Nhâm Tiêu Diêu phá không xuất hiện trước mặt Mạc Kình Thiên.
Ầm ầm.
Lúc này Nhâm Tiêu Diêu ngưng kết thủ ấn, hỏa thuộc tính năng lượng bạo phát ra thật mạnh, hư không sinh ra chấn động thật lớn, hỏa thuộc tính bàng bạc đốt nóng năng lượng thiên địa.
Không hề nghi ngờ Nhâm Tiêu Diêu đã không hề thu liễm, khí tức Niết Bàn Cảnh trung giai phóng thích ra ngoài, là áp chế giai vị cũng sinh ra uy áp vô hình rất lớn, hắn đánh ra một hỏa quyền vào thân thể Mạc Kình Thiên.
- Bình thường ta thật sự không cách nào làm gì được ngươi, ta cũng không muốn thắng ngươi quá bình thường, đương nhiên, ta cũng không dùng toàn lực.
Mạc Kình Thiên ổn định thân thể, nhìn thấy Nhâm Tiêu Diêu lại phá không lao tới, trong mi tâm có hào quang lóe lên, khí tức băng hàn bao phủ các nơi, cả không gian sinh ra khí tức băng sương thật mạnh, linh hồn phân thân xuất hiện giống bản thể như đúc, nhưng mà khí tức lại khác biệt thật lớn.
Xùy.
Đối mặt hỏa quyền của Ngâm Tiêu Diêu, linh hồn phân thân của Mạc Kình Thiên dùng hàn băng chưởng nghênh đón, hàn khí ngập trời bạo phát ra ngoài, hàn khí giữa không trung bao phủ không gian, băng sương nương theo gợn sóng không gian khuếch tán ra xa.
Bành.
Quyền chưởng va chạm vào nhau, không gian vị trí va chạm bị hủy diệt, băng và hỏa dây dưa với nhau một lúc, hỏa diễm từ từ bị đóng băng.