Trước mặt Kim Viên là một thanh niên ôm kiếm, một người một kiếm hồn nhiên thiên thành, khí tức tỏa ra cho Kim Viên cảm giác như đối mặt với ngọn núi khổng lồ, hắn có khí tức không thể rung chuyển.
Trước mặt Quỷ Oa là một nữ tử tuyệt thế, dung nhan tuyệt mỹ, khí tức linh hồn tỏa ra rất nóng bỏng.
Trước mặt Tang Trạm, Hoài Linh Ngọc cười lạnh, sắc mặt của Tang Trạm rất khó coi.
- Các ngươi có thể bắt đầu.
Giọng nói già nua quanh quẩn trên hư không.
Ầm ầm...
Khí tức mênh mông phun trào ra, từng đạo thân ảnh va chạm nhau như thiểm điện.
Quyết đấu, hết sức căng thẳng!
- Ta nhận thua.
Tang Trạm nhìn về phía Hoài Linh Ngọc, trực tiếp nhận thua, hắn rất rõ thực lực của Hoài Linh Ngọc, một khi động thủ sợ rằng Hoài Linh Ngọc sẽ không cho hắn cơ hội mở miệng đầu hàng.
- Hừ, xem như ngươi thức thời, lần sau đừng rơi vào trong tay ta.
Hoài Linh Ngọc hừ lạnh một tiếng, đối phương từng động thủ với hắn, hắn đang muốn hảo hảo giáo huấn một phen, lại không nghĩ tới người trước mặt trực tiếp nhận thua, chuyện này làm cho hắn giận dữ.
- Ta biết rõ thực lực ngươi rất mạnh, cũng tự biết không phải đối thủ của ngươi, nhưng không chiến mà bại không phải việc Hoàng Kim Long Viên chúng ta nên làm.
Kim Viên nhìn thanh niên ôm kiếm, Kinh Thiên Nhất Kiếm Tịnh Vô Ngân, hắn tự biết không phải đối thủ, nhưng mà hắn không lùi bước, hắn đánh ra một quyền phá không tới trước.
- Huyết mạch Hoàng Kim Long Viên nhất tộc cường hãn, có lẽ ngươi chưa tiến vào cổ địa của Hoàng Kim Long Viên nhất tộc lại có được tu vị này thật sự khó tin, nếu sau khi đi vào cổ địa, ngày khác tuyệt đối sẽ là cường giả một phương.
Nhìn một quyền của Kim Viên dánh tới trước mặt, thân ảnh Tịnh Vô Ngân tránh né, lúc này một đạo hào quang từ thanh kiếm tỏa ra chung quanh.
Xùy.
Một quyền của Kim Viên va chạm với kiếm quang lại khó tiến thêm nửa bước, năng lượng trên quyền kình tan biến không thấy.