Chỗ tốt cỡ này Lục Thiếu Du cũng cảm giác được, cho dù hắn tiêu hao sạch sẽ, chờ mình đến Niết Bàn Cảnh thì Chứng Bàn Đan vẫn mang tới chỗ tốt cực lớn.
- Thời gian đã không còn nhiều, ta nghĩ chúng ta cũng nên đi ra ngoài chuẩn bị tham gia cuộc chiến bái tướng đi.
Lục Thiếu Du nhìn mọi người, tính toán thời gian, thời gian bên ngoài sắp tới rồi.
- Nên đi ra ngoài thôi, là long là trùng, đến lúc đó sẽ biết rõ, xem ra trong đám người chúng ta, cuối cùng còn có mấy người tham gia phong hoàng đây, nếu có người có thể thành thần, đây là bá đạo tuyệt luân ra sao?
Mạc Kình Thiên nói.
- Bái tướng phong hoàng, tuyên cổ chú mục.
Trong mắt mọi người chiến ý cuồn cuộn, nhiệt huyết sôi trào, một đám người trẻ tuổi đứng cạnh nhau, vì Vạn Thế đối quyết đã k*ch th*ch huyết mạch trong người bọn họ sôi lên.
...............
Một lát sau, trong đại điện phong cách cổ xưa, phía đông bắc, Tô Nhan cầm đầu hơn hai mươi người đi vào đại điện, trong đó có hơn mười người tu vị Niết Bàn Cảnh.
- Chư vị, ngày mai các ngươi sẽ tham gia trận đầu bái tướng, tổng cộng hai trận, hai trăm bốn mươi người tham gia Phong Thần đài, mọi người sẽ đấu hai trận, người thắng lưu, kẻ bại xuống, sau hai trận sẽ còn lại sáu mươi người.
Tô Nhan nhìn Lục Thiếu Du, Mạc Kình Thiên, Thái A rồi nói ra, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh.
- Ngày mai quyết đấu, có quy tắc gì?
Lục Thiếu Du hỏi Tô Nhan.
Tô Nhan nói:
- Không có quá nhiều quy tắc, trừ không cho phép vận dụng khôi lỗi, chiến hạm ngoại lực ra, không cố ý lấy mạng người khác, một khi trọng tài nhận định ngươi cố ý lấy mạng kẻ khác, không để ý quy tắc, chắc chắn sẽ bị đánh chết, ngay cả các gia tộc thế lực sau lưng kẻ đó cũng bị ảnh hưởng thật lớn, cho nên các ngươi nhất định phải nhớ rõ ràng, nhưng mà không nói các ngươi cần hạ thủ lưu tình, không phải cố ý muốn tánh mạng người khác hay không, sẽ có người nhận định.