- Lục Thiếu Du chiếm được Nguyên Cổ Linh Tinh thú, đánh bại bài danh mười lăm Thú Mãnh thế giới Hắc Mãnh, đánh bại bài danh thứ mười Thông Linh thế giới Ngô Phá Thiên, hai người đều là Niết Bàn sơ giai.
Minh Tuyền cúi đầu nói, ánh mắt dời khỏi thân thể nữ tử kia.
- Niết Bàn sơ giai chỉ là phế vật mà thôi, lần này bài danh trung thiên thế giới nhất định đổi chủ, Nguyên Cổ Linh Tinh thú cuối cùng cũng là của ta!
Trong mắt Hoài Linh Ngọc chợt lóe hàn mang, khóe môi cười lạnh nói:
- Ba năm thời hạn hẳn đã tới rồi đi, nên đăng Phong Thần đài!
- Hoài sư huynh, sáng mai hẳn là sẽ đóng cửa Vạn Thế liệp tràng đăng Phong Thần đài, không ít người đã tới Phong Thần sơn, ta tra được tin tức, Lục Thiếu Du cũng đã tới Phong Thần sơn, chúng ta có cần động thủ ngay bây giờ hay không?
Lưu Vân hỏi, ánh mắt không nhịn được lướt qua người nữ tử kia.
- Tới sao…
Trong mắt Hoài Linh Ngọc lóe hàn mang, lập tức nói:
- Các ngươi có hứng thú với sư muội sao, vậy thì cho các ngươi, đi theo ta, sẽ không để các ngươi hối hận.
Dứt lời thân ảnh hắn biến mất không còn bóng dáng.
- Lưu Vân sư huynh, Minh Tuyền sư huynh, lại đây đi, ta muốn…
Nữ tử làm đủ loại động tác mị hoặc, đôi mắt nóng bỏng nhìn hai người.
Lưu Vân thở sâu một hơi, lập tức lao về hướng nữ tử.
- Ta đi trước!
Minh Tuyền nhìn thoáng qua nữ tử, đi ra sơn động, từng tiếng cười dâm uế truyền ra…
Núi non chập chùng, như ba đào phập phồng trên biển, mãnh liệt mênh mông, hùng vĩ tráng lệ.
Ngọn núi cao ngất, mây mù lượn lờ, như bao phủ một tầng lụa mỏng, mờ ảo chợt xa chợt gần, như gần như xa.
Bên trong núi non là một mảnh đất bằng phẳng thật lớn, dãy núi uốn lượn xoay quanh.
Sưu sưu!
Xung quanh dãy núi thỉnh thoảng lại vang lên tiếng xé gió, từng tiểu đội hạ xuống, liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt cảnh giác tự tìm chỗ đặt chân, như đang đợi gì đó.