- Là nàng…
- Nguyên Cổ Linh Tinh thú đã rơi vào tay nữ nhân kia!
- Nguyên Cổ Linh Tinh thú tựa hồ có quan hệ không đơn giản với nữ nhân này, rốt cục là chuyện gì xảy ra.
Cơ hồ mọi người lập tức nhận ra được nữ tử này đi cùng nhóm người Lục Thiếu Du.
Nhất thời vô số ánh mắt cũng rơi lên người Lục Thiếu Du, có cả ánh mắt của chín tiểu đội bên trong sơn cốc.
Mạc Kình Thiên kinh ngạc nhìn nữ tử, nhưng lại không dám nhìn lâu, ánh mắt chuyển qua trên người Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du kinh ngạc nhìn Huyền Tuyết Ngưng, cũng không hiểu là chuyện gì xảy ra.
Nhưng ngay sau đó trong lòng hắn chợt vui mừng, rơi vào trong tay Huyền Tuyết Ngưng vẫn tốt hơn thuộc về người khác, hơn nữa cũng không ai đủ khả năng tiếp tục cướp đi.
Xuy!
Không gian dao động, Huyền Tuyết Ngưng đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du, liếc mắt nhìn hắn, không nói lời nào, nhẹ nhàng v**t v* Nguyên Cổ Linh Tinh thú.
Linh Tinh thú nhìn đám người Lục Thiếu Du, ánh mắt sợ hãi, gắt gao dán chặt trong lòng Huyền Tuyết Ngưng.
- Nguyên Cổ Linh Tinh thú này cũng thật háo sắc!
Lục Thiếu Du nhủ thầm.
- Hạ lưu vô sỉ, thật không biết trong lòng ngươi còn có bao nhiêu vô sỉ hơn đâu.
Huyền Tuyết Ngưng quay đầu mắng Lục Thiếu Du, hung hăng trợn mắt nhìn hắn, nói:
- Nguyên Cổ Linh Tinh thú là vật tinh khiết nhất trên đời này, không có hạ lưu vô sỉ như trong đầu ngươi nghĩ đâu.
- Ta…
Lục Thiếu Du mấp máy môi, lập tức câm miệng, dù sao hắn cũng đấu không lại nữ tử này.
Huyết Tuyết Ngưng tựa hồ thật hưởng thụ thái độ ngoan ngoãn của Lục Thiếu Du, nói:
- Chúng ta có thể đi rồi!
- Đi thôi!
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, Nguyên Cổ Linh Tinh thú đã rơi vào trong tay Huyền Tuyết Ngưng, tự nhiên có thể rời đi, mọi người nghe vậy cũng chuẩn bị đi theo.