- Nguyên Cổ Linh Tinh thú là vật gì?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Nguyên Cổ Linh Tinh thú là một loại tồn tại đặc thù, xen lẫn trong thiên sinh linh vật, tồn tại thật nhiều năm, thậm chí khi ta xuất hiện nó cũng đã tồn tại, nhưng rất khó có linh trí, đối với nhân loại các ngươi mà nói là tuyệt đối trọng bảo.
Huyền Tuyết Ngưng nói.
Dọc theo đường đi Huyền Tuyết Ngưng luôn nhắm vào Lục Thiếu Du, việc này ai cũng nhìn ra, trong lòng mọi người đều hoài nghi, chỉ sợ đội trưởng cùng nữ tử kh*ng b* cực điểm kia nhất định là có chuyện xưa mà người khác không biết.
- Là trọng bảo, ở địa phương nào, chúng ta đi nhìn xem đi.
Nghe được là trọng bảo, ánh mắt Lục Thiếu Du sáng ngời, thật không muốn bỏ qua cơ hội.
- Vì sao ta phải tiện nghi ngươi.
Huyền Tuyết Ngưng nói, căn bản không có ý tứ muốn nói với Lục Thiếu Du, chỉ cố ý lộ tin tức là muốn chọc tức hắn.
- Nữ nhân này, ta và ngươi có cừu oán hay sao, tại vì không đánh lại ngươi, bằng không nhất định đánh vào mông ngươi vài cái mới được, làm vậy tiện nghi ngươi, nhất định lấy hết quần áo mới tiếp tục đánh!
Lục Thiếu Du nhìn Huyền Tuyết Ngưng, lời này cũng chỉ ngẫm lại trong lòng mà thôi, không dám nói ra ngoài.
- Vô sỉ hạ lưu!
Lục Thiếu Du vừa hiện lên ý nghĩ này, Huyền Tuyết Ngưng chợt hung hăng trợn mắt nhìn hắn, mắng to một tiếng, thân ảnh lập tức biến mất ngay tại chỗ.
Ánh mắt mọi người lập tức rơi lên người Lục Thiếu Du, còn tưởng rằng vừa rồi hắn truyền âm nói gì đó với nữ nhân kia, lời nói khẳng định là không bình thường.
- Ta vô sỉ hạ lưu gì chứ?
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, vẻ mặt Lục Thiếu Du vô tội, vừa rồi hắn cũng đâu có nói gì, làm sao lại biến thành vô sỉ hạ lưu.
- Đội trưởng, vừa rồi trong lòng ngươi nhất định là suy nghĩ chuyện gì chọc giận Tuyết Ngưng tỷ đi, có một số việc cũng không thể tùy tiện suy nghĩ.