- Thực lực bọn họ khó đối phó, hay là chúng ta đợi rời khỏi Vạn Thế liệp tràng rồi động thủ cũng không muộn?
Lưu Vân trầm giọng nói, hàn ý run lên, tuy rằng hắn rất muốn báo thù, nhưng cũng biết dưới tình huống bình thường thực lực của hắn không làm gì được Lục Thiếu Du, nếu rời khỏi Vạn Thế liệp tràng, thông tri cường giả thương hành ra tay sẽ không thành vấn đề.
- Ngay mặt đối kháng tự nhiên chúng ta không thể làm gì, nhưng âm thầm xuống tay thì không nhất định, chỉ cần ta muốn chạy hắn căn bản không ngăn được ta, ta muốn làm cho hắn khó thể bình an, trước tiên giết thực lực yếu một chút cũng tốt, rời khỏi Vạn Thế liệp tràng xong lại đối phó hắn.
Minh Tuyền âm tàn nói.
- Di, có người tới đây!
Trong tay Lưu Vân cầm một ngọc giản lóe ra lưu quang, sắc mặt nghi hoặc nói.
- Xuy!
Không gian nổi lên dao động, một thân ảnh lập tức rơi xuống, trong mơ hồ còn có cỗ tà khí lan tràn.
Ánh mắt mấy người còn lại cảnh giác nhìn người kia, mà Lưu Vân cùng Minh Tuyền nhìn thấy người nọ cũng nổi lên dao động.
- Hoài Linh Ngọc, tên hỗn đản ngươi, biết rõ thực lực Lục Thiếu Du cường hãn như thế còn bảo chúng ta đi, ngươi muốn chúng ta chịu chết hay sao, hôm nay ta phải…
Lưu Vân lửa giật ngút trời quát.
- Ba!
Tiếng vang thanh thúy, lời của Lưu Vân còn chưa dứt, khuôn mặt hiện lên dấu tay đỏ bừng, miệng phun máu tươi cùng hai cái răng, ánh mắt nhất thời biến thành kinh ngạc, sắc mặt Minh Tuyền cũng đại biến.
Hoài Linh Ngọc thản nhiên nói:
- Ngươi nghe kỹ cho ta, sau này xưng hô ta là sư huynh, nếu không xem trước kia có giao tình, ta cũng không để ý một cái tát g**t ch*t tên phế vật như ngươi, thậm chí ngay cả Lục Thiếu Du cũng không thể đánh chết.
Lưu Vân nghe vậy khuôn mặt dại ra, rung động thật sâu không cách nào phục hồi lại tinh thần, một tát vừa rồi làm cho hắn rất rõ ràng, hiện tại thực lực Hoài Linh Ngọc vô cùng kh*ng b*, hắn tuyệt đối không khả năng đối kháng.