- Thiếu Du huynh đệ, sao lại thế này?
Kim Viên đợi nàng rời khỏi, mới dám đi tới hỏi.
- Không có đại sự gì, chỉ là nữ nhân kia thấy ta tuấn tú, muốn ta bồi một trăm năm.
Lục Thiếu Du cười khổ nói.
- Đội trưởng, chúc mừng a!
H**ng S*, Tử Viêm, Bạch Lang cùng Quỷ Oa nghe vậy nhất thời cảm thấy hâm mộ lẫn ghen tỵ…
Hoàng hôn, trong không gian như tiên cảnh, rặng mây đỏ bao phủ, núi non phập phồng, Lục Thiếu Du khoanh tay đứng trên đỉnh núi, nơi này thiên địa năng lượng nồng đậm, nhưng hắn không muốn tiếp tục tu luyện, mọi người dùng Niết Bàn Luân Hồi Tử tu luyện ba mươi năm, nhưng với hắn đã hơn trăm năm.
Trong trăm năm thời gian, có Hỗn Độn Âm Dương quyết, đan điền khí hải của hắn cũng chỉ tu luyện được phân nửa mà thôi, chỉ xem như đạt tới Đại Đạo cảnh cao giai trung kỳ.
Có thể lưu lại đây tu luyện sẽ có chỗ tốt thật lớn, nhưng Lục Thiếu Du thật không muốn ở lại, hiện tại chỉ còn nửa năm thời gian, cũng không biết hắn có đủ thời gian chạy tới Phong Thần đài hay không.
Sưu!
Một thân ảnh xinh đẹp bay tới, rơi xuống bên người Lục Thiếu Du, chính là Tiết Mặc Kỳ.
- Sao ngươi lại tới đây?
Lục Thiếu Du hỏi.
Tiết Mặc Kỳ đi tới nhìn hắn một lúc, nói:
- Ta vừa gặp Tuyết Ngưng tỷ, ta hàn huyên với nàng một lát, nàng đồng ý cho ngươi đi rồi.
- Thật sao?
Lục Thiếu Du kinh ngạc, không nghĩ tới Tiết Mặc Kỳ có thể thuyết phục Huyền Tuyết Ngưng.
Tiết Mặc Kỳ gật đầu, nói:
- Nhưng Tuyết Ngưng tỷ có yêu cầu, muốn ngươi đi qua một chuyến.
- Vậy sao…
Lục Thiếu Du xoay chuyển ánh mắt, chỉ sợ yêu cầu kia cũng không đơn giản.
Một lát sau, bên trong một thạch thất, Lục Thiếu Du mới biết là nơi ở của Huyền Tuyết Ngưng.
- Ngươi nói ngươi muốn đi cùng ta?
Lục Thiếu Du giật mình.
- Ngươi phải đi, ta tự nhiên đi theo bên cạnh ngươi, nếu ngươi chạy thoát ta thật khó tìm, bằng không chính ngươi lưu lại!