Mọi người nhìn thấy Huyền Tuyết Ngưng đều không nhịn được lui ra sau mấy bước, trong lòng tuyệt đối kiêng kỵ, dù họ đã đột phá tới Niết Bàn cảnh nhưng đứng trước mặt nữ tử tuyệt mỹ kia bốn người hoàn toàn không dám đối kháng, thậm chí không có dũng khí đối kháng.
- Mặc Kỳ!
Tôn Tiểu Nhã thoáng do dự, lại đi tới bên cạnh Tiết Mặc Kỳ, H**ng S* muốn ngăn cản cũng không còn kịp nữa, khuôn mặt vô cùng lo lắng.
- Mọi người đều ở đây sao, hình như đều đột phá rồi!
Tiết Mặc Kỳ khẽ cười, ánh mắt đảo qua, lập tức phát hiện H**ng S* bọn họ đều đột phá tới Niết Bàn cảnh, điều này làm cho nàng ngạc nhiên.
- Chúng ta có thể một mình nói chuyện không?
Huyền Tuyết Ngưng nhìn Lục Thiếu Du, thanh âm trong vắt nói.
Toàn bộ ánh mắt rơi lên người Lục Thiếu Du, mang theo vẻ khẩn trương lẫn nghi hoặc.
Lục Thiếu Du cũng không do dự, gật gật đầu.
Một lát sau, trong tầng ba Thiên Trụ giới, Lục Thiếu Du quan sát nữ tử tuyệt mỹ trước mặt, không nói lời nào.
Huyền Tuyết Ngưng cũng nhìn hắn, trong mắt nổi lên một ít dao động, cũng không nói gì, không khí có chút xấu hổ.
- Ngươi thế nào?
Lục Thiếu Du dẫn đầu lên tiếng, nếu Huyền Tuyết Ngưng muốn đối phó hắn cũng không yêu cầu nói chuyện riêng như vậy, huống chi nơi này là Thiên Trụ giới, cũng có chỗ dựa cho nên Lục Thiếu Du vẫn yên tâm hơn.
- Ta nghĩ, đầu tiên ta hẳn nên đa tạ ngươi, bởi vì ngươi để Tiết Mặc Kỳ chữa thương cho ta, áo nghĩa của nàng tác dụng cực lớn với ta, bằng không ta sẽ cực kỳ phiền toái.
- Sau đó thì sao?
Lục Thiếu Du ngẩng đầu hỏi.
Huyền Tuyết Ngưng khẽ cắn môi, nói:
- Chính ngươi làm gì thì ngươi tự mình biết, ta tuyệt đối sẽ không cho phép nhân loại làm bẩn ta, cho nên ta sẽ giết ngươi, ta vốn có thể lập tức đánh chết ngươi, nói riêng với ngươi là vì nể tình ngươi đã cứu ta, cho ngươi chết hiểu được.