- Thanh Linh khải giáp!
Vì phòng ngừa vạn nhất, Lục Thiếu Du khởi động Thanh Linh khải giáp mới đi vào trong khe sâu.
Mọi người nhìn thấy Lục Thiếu Du cẩn thận chuẩn bị, đều bố trí thủ đoạn phòng ngự sau đó đi theo vào.
Bên trong khe sâu vô cùng hỗn độn, không ít khe nứt không cách nào thông qua, nhưng với thực lực của mọi người cũng không thể ngăn cản họ.
Dọc theo đường đi mọi người cũng không phát hiện được nguy hiểm, cũng không biết đi xuống sâu bao nhiêu, cuối cùng mới tới mục đích, khi đi tới bên dưới nền đất rộng rãi, trên mặt bọn họ không khỏi lộ xem ra rung động.
- Trời ạ, thiên địa năng lượng thật nồng đậm!
Bên trong hang động diện tích thật lớn giắt đầy trụ năng lượng giống như thạch nhũ ngưng tụ, năng lượng cuồn cuộn làm người ta cảm giác như khó thở.
- Đó là cái gì?
Bên trong động có một cây năng lượng màu trắng diện tích vài trăm thước, cao hơn mười thước, trên cây bóng loáng như ngọc, có vô số chạc cây, nhưng không có lá cây, chân khí bàng bạc lan tràn, làm cho người ta cảm giác linh hồn đều run rẩy.
- Đây là địa phương gì lại có cây quái dị như vậy!
Kim Viên kinh ngạc nói.
- Bên trên còn ngưng kết đồ vật gì đó!
Tôn Tiểu Nhã lên tiếng.
Ngay trung ương cây ngưng kết năng lượng tinh đoàn thể tích như một hài nhi, trong suốt trong sáng, làm linh hồn không ngừng dao động gợn sóng.
- Khí tức này tựa hồ có chút quen thuộc!
Lục Thiếu Du nói, loại cảm giác quen thuộc kia càng ngày càng đậm.
- Niết Bàn Luân Hồi thụ, đây nhất định là Niết Bàn Luân Hồi thụ, đó là Niết Bàn Luân Hồi quả!
Thanh âm Long Bàn kinh ngạc truyền ra, khiếp sợ không thôi.
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc nhìn hắn.
- Niết Bàn Luân Hồi thụ là một loại thiên tài địa bảo kỳ lạ, là vật vô cùng thưa thớt trong ba ngàn đại thế giới, có thể ngưng kết ra một loại trọng bảo là Niết Bàn Luân Hồi quả, đồn đãi dùng nó làm cho người ta bước vào Niết Bàn cảnh giới dễ dàng vô cùng, càng sớm dùng thì càng tốt.