Mọi người nghe vậy, ánh mắt dao động, nhưng không ai nói tiếng nào, chỉ có Kỳ Phong thương hành Viễn Khôi dao động, không biết trong lòng đang nghĩ gì, thì thào nói:
- Chẳng lẽ còn chưa động thủ sao…
Tầng thứ bảy Thiên Trụ giới, không gian gió giục mây vần, Lục Thiếu Du đang khoanh chân ngồi, thiên địa năng lượng khủng bối hội tụ thành lốc xoáy năng lượng cuồn cuộn sôi trào.
Trong đầu Lục Thiếu Du đang lĩnh ngộ đệ nhất quyết do sư phụ lưu lại, trong cơ thể vô ý thức thúc giục Hỗn Độn Âm Dương quyết tu luyện, chẳng qua ở trong không gian giống như chốn đào nguyên này, thiên địa năng lượng nồng đậm đã tới mức gần như thực chất.
Giờ phút này khí tức trên người Lục Thiếu Du thẳng tắp kéo lên, bắt đầu có dấu hiệu đột phá.
Thời gian chậm rãi trôi qua…
Trong tầng thứ hai Thiên Trụ giới, thiên địa năng lượng dũng mãnh tràn vào, làm tốc độ tu luyện càng gia tăng, trong lĩnh ngộ cũng đạt được chỗ tốt thật lớn.
- Phanh!
Đột nhiên chân khí Lục Thiếu Du đã tăng lên tới đỉnh, đột nhiên ngừng lại, lại một thanh âm trầm đục vang lên, một đạo cổ bình vô hình lập tức giải khai.
Ngay lúc này từ Đại Đạo cảnh trung giai lập tức tiến lên cao giai, thiên địa năng lượng bàng bạc tràn vào, chân khí kéo lên như chẻ tre.
- Di!
Giờ khắc này thiên địa năng lượng đột nhiên dừng lại, dần dần bình ổn, sau đó yên tĩnh trở lại, thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện, chợt mở mắt, trong mắt b*n r* tinh quang, xuyên thủng hư không, vẻ mặt lộ ra nghi hoặc.
- Làm sao lại đột phá!
Lục Thiếu Du kinh ngạc, trong bất tri bất giác hắn đã đột phá Đại Đạo cảnh cao giai, hoàn toàn làm cho hắn ngạc nhiên, khuôn mặt lộ ý cười, thoáng rung động nói:
- Nguyên lai đã qua bốn mươi năm, không nghĩ tới lần này lĩnh ngộ thời gian dài như vậy!