- Thật không tin ta không thể phát hiện được bí mật gì!
Lục Thiếu Du cắn răng, cẩn thận kiểm tra tượng đá.
Kết quả lần này cũng vậy, Lục Thiếu Du cẩn thận kiểm tra một lát cũng không có kết quả, điều này làm cho hắn vô cùng bực dọc.
- Chẳng lẽ phải lấy máu nhận chủ?
Lục Thiếu Du tự hỏi, sau thoáng do dự, nhất thời cắn vỡ ngón tay nhỏ giọt máu lên tượng đá nhưng không có chút phản ứng nào.
Lục Thiếu Du liên tục nhỏ vài giọt máu tươi, kết quả vẫn là như thế, tượng đá vẫn thật bình tĩnh không chút phản ứng. Sau đó Lục Thiếu Du lại thúc giục đủ loại thuộc tính cùng linh hồn lực thử xem một lần, vẫn không có chút phản ứng.
Ngay lúc Lục Thiếu Du định buông tha, ánh mắt khẽ động, thì thào:
- Chẳng lẽ bên trong tượng đá có năng lượng gì hay sao?
Lục Thiếu Du cũng không dám hi vọng, thúc giục Âm Dương Linh Võ quyết, lực lượng cắn nuốt từ lòng bàn tay trào ra.
Xuy!
Chưởng ấn đẩy ra, bao phủ lên tượng đá, lực lượng hấp xả thật lớn nhất thời rơi lên tượng đá.
Oanh!
Tượng đá nhất thời run lên, hai mắt khởi động lưu quang, khí tức cổ xưa lập tức lan tràn.
Cùng một thời gian, lưu quang b*n r* hai mắt, hội tụ cùng nhau, giống như hải đăng mang theo khí tức xa xưa bao phủ Lục Thiếu Du.
Tâm thần Lục Thiếu Du run lên, đáy lòng cảm giác mình thật nhỏ bé, như một ngọn núi thật lớn đặt lên lòng hắn, nhịp tim hắn ngừng đập, hơi thở ngừng lại.
Tâm thần Lục Thiếu Du trở nên mơ hồ, nhưng chỉ nháy mắt hết thảy đã khôi phục bình thường, trước mắt lưu quang chợt lóe, hắn phát hiện mình đã xuất hiện trong một hư không xa lạ, hư không lan tràn khí tức xa xưa, khí tức này còn thương cổ hơn bất cứ khí tức nào hắn đã gặp.
Không gian trước mắt chợt dao động, lập tức xuất hiện một thân ảnh, thân ảnh cực kỳ hư ảo, thậm chí vô cùng mờ ảo, vô cùng gầy gò.