- Duệ Kim Hồn Đao!
Bản thể Lục Thiếu Du xuất hiện sau lưng đại hồn anh, vung đao chém xuống, kim huyết sắc đao mang mang theo tiêu sát khí bàng bạc ầm ầm lướt qua giữa không trung.
Xuy!
Đao mang đi qua, không gian hóa thành tro tàn, chân khí tiêu sát sắc bén thẩm thấu hư không, hóa thành sóng gợn khuếch tán khắp bốn phương tám hướng, thiên địa đều rung chuyển.
- Két!
Một đao bổ lên cự vĩ của Âm Phong, mở ra một khe hở thật lớn, nhưng chưa chặt đứt được, máu đen cuồn cuộn tràn ra.
- Ngao!
Âm Phong rít gào thảm thiết, cự vĩ cuồn cuộn, phá hủy phần lớn hư không, đồng thời hung hăng quất lên người Lục Thiếu Du.
Phốc!
Lục Thiếu Du phun máu tươi, thân hình bay ngược ra sau, liên tục đụng nát từng phiến hư không.
- Dám đả thương ta, ta muốn đem ngươi nghiền xương thành tro!
Âm Phong hét lên giận dữ, thân hình khổng lồ lao về hướng Lục Thiếu Du.
- Nghiệt súc, hiện tại tới lượt ta!
Tam Kỳ lão nhân trống rỗng xuất hiện, thiên địa năng lượng lặng yên hội tụ, chỉ tích tắc đã nổi lên dao động quỷ dị.
- Chân khí thật đáng sợ!
Âm Phong bỗng nhiên dừng lại, thân hình xoay quanh trên không, ánh mắt biến thành cực kỳ nghi hoặc, có dao động làm cho hắn cảm thấy nguy hiểm.
Thân hình Tam Kỳ lão nhân biến thành cực kỳ trong suốt, cực kỳ hư ảo, quang ấn huyền ảo đánh xuống, cả hư không run lên.
Trên hư không hiện lên vô số lưu quang, nhìn qua thật giống như lưu tinh vũ.
Chỉ thoáng chốc thiên hôn địa ám, trên hư không tinh quang lấp lánh, thiên uy kinh người.
Nhìn biến hóa xung quanh, không biết cảm nhận được điều gì, ánh mắt Âm Phong lộ xem ra kinh hãi, lớn tiếng rít gào:
- Rốt cục ngươi muốn làm gì?
Tam Kỳ lão nhân ngạo nghễ đạp không đứng lơ lửng, tuy chân khí uể oải nhưng lại dâng lên xu thế kình thiên không thể ma diệt, khóe môi cười lạnh nói: