- Huyền Tuyết Ngưng, ngươi sớm muộn là nữ nhân của ta, sẽ ở dưới khố của ta r*n r* hầu hạ!
Âm Phong không ngừng cười to d*m đ*ng, hắn cũng cực kỳ kiêng kỵ chân khí hoang vu lạnh lẽo kia, một ngàn năm trước hắn đã thua bại trong tay nàng, bại thật thảm, nếu không phải lần này có chỗ dựa hắn tuyệt đối không dám trêu chọc Huyền Tuyết Ngưng.
- Ngươi còn không có tư cách này!
Ánh mắt Huyền Tuyết Ngưng lãnh liệt như đao, bạch lục quang mang phóng thích chân khí hoang vu lạnh lẽo cuồn cuộn, thậm chí Lục Thiếu Du phải dựa vào kim sắc tiểu đao bảo hộ mới có thể đứng vững.
- Không bao lâu nữa ngươi sẽ biết ta có tư cách này hay không!
Ánh mắt Âm Phong âm tàn, mạnh mẽ oanh ra một quyền.
Oanh!
Quyền ấn nứt toác, khe không gian hiển lộ đánh thẳng về hướng Huyền Tuyết Ngưng.
- Đồ vô sỉ, nếu không thừa dịp ta đang khẩn yếu quan đầu, ngươi sao lại là đối thủ của ta!
Huyền Tuyết Ngưng quát một tiếng, một đạo năng lượng dải lụa b*n r*, hung hăng oanh kích vào quyền ấn kh*ng b*.
Oanh!
Năng lượng văng tung tóe, không gian rách nát tả tơi, khuôn mặt Huyền Tuyết Ngưng đột nhiên tái nhợt, khóe môi tràn ra ngụm máu trắng như bạch ngọc.
- Hắc hắc, chắc ngươi đã sắp không thể áp chế đi, lúc khẩn yếu quan đầu bị mấy con kiến ảnh hưởng, ngươi không ngờ mình có loại kết quả này đi!
Âm Phong cười lạnh một tiếng, hai tay vừa động, mấy đạo hắc sắc dải lụa âm tà ngưng tụ xảo quyết thổi quét về hướng Huyền Tuyết Ngưng.
Xuy!
Huyền Tuyết Ngưng chân giẫm hư không, khí tức hoang vu lạnh lẽo khởi động, bàn tay chém ra, vài đạo thủ ấn bắn tới, ngăn cản mấy dải lụa âm tà, cả phiến hư không đều bị chấn vỡ.
Đặng đặng!
Huyền Tuyết Ngưng lại hộc máu, thân hình liên tục thối lui, sắc mặt càng thêm tái nhợt, trong mắt nổi lên huyết sắc quang mang, chân khí dao động vô cùng bất ổn.