Khí tức lan tràn, không gian tràn ngập hương thơm ngát, chân khí làm người vui vẻ thoải mái, nhịn không được còn hít sâu vài hơi, càng ngửi càng lưu luyến, phảng phất như thuốc phiện mang theo lực hấp dẫn trí mạng.
- Lần này phiền toái lớn, sao lại xông vào nơi đây!
Thanh âm Tam Kỳ lão nhân chợt truyền ra.
- Kỳ lão, ngươi phát hiện cái gì?
- Niết Bàn, Vô Thượng Niết Bàn, lần này phiền phức lớn!
Tam Kỳ lão nhân nói xong, thân ảnh rời khỏi Thiên Trụ giới, run run xuất hiện bên cạnh Lục Thiếu Du, nhìn bạch lục quang đoàn phía trước, rung động nói:
- Khó trách hai lão tiểu tử kia nhắc nhở ta nơi này có chút tồn tại đặc thù, với trạng thái linh hồn của ta hiện tại cũng gặp phiền toái!
Lục Thiếu Du nghe vậy nhất thời ngưng trọng hỏi:
- Kỳ lão, Vô Thượng Niết Bàn là gì?
- Vô Thượng Niết Bàn, người thường căn bản không thể làm được, tuyệt đối không ai dám thử, cho dù là phương hoa tuyệt đại, thiên tư hơn người cũng không dám thử, dám làm loại chuyện này, đều là người bất phàm, đồng thời người như vậy nếu không phải cao ngạo thiên hạ thì là điên cuồng cực điểm!
Tam Kỳ lão nhân đứng thẳng hư không, ngoại trừ Lục Thiếu Du cũng không ai phát hiện khí tức của hắn, ánh mắt rung động nói:
- Lúc trước ta Vô Thượng Niết Bàn cũng phải cửu tử nhất sinh mới miễn cưỡng thành công, người này không ngờ đang Vô Thượng Niết Bàn!
Xuy xuy!
Tam Kỳ lão nhân dứt lời, bạch lục quang đoàn run lên, đồng thời hào quang từ từ thu liễm.
Dần dần một thân ảnh lả lướt xuất hiện, bạch lục quang mang đều bị thu liễm vào trong cơ thể thân ảnh kia.
Xuy xuy xuy…
Thân ảnh xinh đẹp vừa xuất hiện, không gian đột nhiên yên tĩnh, yên tĩnh tới mức đáng sợ, chỉ còn lại bạch lục quang mang bị hấp thu phát ra thanh âm.
Không gian hoàn toàn yên tĩnh, xung quanh thân ảnh kia nổi lên tầng tầng dao động, giống như không ngừng biến ảo, làm người ta không cách nào nhìn rõ.