- Két…
Thanh niên mặc hoa phục lập tức bị chém thành hai nữa, thân hình bị năng lượng kh*ng b* áp bạo hóa thành huyết vụ.
Oanh long!
Năng lượng mênh mông cuồn cuộn phá không rơi xuống, không gian như sụp đổ, sinh sinh bổ ra một khe rãnh như vực sâu, mặt đất chấn rung lay động.
Hô hô!
Xung quanh truyền ra tiếng hít sâu hơi lạnh, đông đảo ánh mắt run rẩy.
- Áo nghĩa linh khí, đó là áo nghĩa linh khí!
Ánh mắt mọi người nóng cháy nhìn thanh Phá Thiên Phủ Việt, áo nghĩa linh khí, cho dù là người đứng đầu giới trẻ tuổi trong các trung thiên thế giới cũng không mấy ai có được áo nghĩa linh khí.
Thậm chí cả Tuyên Cổ cảnh cũng chưa chắc có được.
- Còn có người nào dám kêu gào nữa hay không, Phá Thiên Phủ Việt của lão tử tuyệt đối sẽ không buông tha hắn!
Kim Viên vung phủ, vô cùng uy phong khí phách.
Ánh mắt mọi người run rẩy, áo nghĩa linh khí ở trước mắt, nhưng lại nhìn rõ một Đại Đạo cảnh cao giai đỉnh phong cũng bị một búa chém thành huyết vụ, ngay cả hồn anh cùng linh hồn phân thân cũng không chạy thoát, không còn ai dám có thêm ý tưởng.
Vì bảo vật có thể liều mạng, có rất nhiều người có thể cắn răng làm được, nhưng vì bảo vật mà mất mạng lại không ai dám làm, nói thế nào cũng không bằng mạng sống của mình.
Sắc mặt nhóm người bên trái đại biến, không tự chủ được liên tục lui ra sau vài bước, chỉ sợ khiến Kim Viên lại động thủ chém về phía họ.
- Vân sư muội, ngươi có nhìn ra hay không, rốt cục là ai âm thầm ra tay?
Trong đội ngũ bên phải, một thanh niên thân hình cao ngất, thân mặc cẩm bào có chút tuấn lãng bất phàm nhìn nữ tử bên cạnh hỏi.
Lời nói của thanh niên mặc cẩm bào khiến Lục Thiếu Du chú ý, ánh mắt liếc qua, thoáng dừng lại trên người thân ảnh xinh đẹp bên cạnh thanh niên.
Nữ tử kia cực kỳ mỹ mạo, mái tóc đen nhánh buông dài, trên khuôn mặt mang theo tia thành thục dễ thương, gọi hồn nhiếp phách.