Thanh niên áo trắng gọi là Lưu Vân nhìn Hoài Linh Ngọc, lại nhìn xuống phía dưới, nở nụ cười châm chọc nói:
- Người không liên quan có thể bỏ đi, ta có thể nể mặt Ngọc sư đệ tha cho các ngươi một mạng.
H**ng S*, Bạch Lang, Quỷ Oa, Tôn Tiểu Nhã, Tử Viêm nhìn lên không trung, ánh mắt đều ngưng trọng, thực lực của những người vừa mới tới này và nhân số bọn họ đều hiểu rõ, tăng thêm Thái A bị Hoài Linh Ngọc đánh trọng thương sống chết không rõ, thực lực của bọn họ giảm xuống nhiều. Nếu như động thủ, hậu quả như thế nào ít nhiều mọi người cũng biết rõ.
Tiết Mặc Kỳ, Bạch Lang, H**ng S*, Tử Viêm lập tức nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Chư vị, việc này không có liên quan tới chư vị, các người đi đi.
Lục Thiếu Du nhìn mọi người, trên khuôn mặt lạnh lẽo, ánh mắt âm trầm khiến cho nhiệt độ chung quanh dường như cũng hạ xuống. Việc này không có liên quan tới những người này, nhìn ba mươi người trước mắt, có thêm mấy người này cũng không có tác dụng gì quá lớn, thậm chí còn trở thành vướng bận, bởi vậy Lục Thiếu Du cũng không muốn chúng nhân tham gia, chỉ có hắn và Kim Viên thì thuận tiện hơn không ít.
Lục Thiếu Du nhìn không trung, lại nhìn Hoài Linh Ngọc, Thái A không rõ sống chết, trong lòng Lục Thiếu Du nặng nề, hắn biết rõ hiện tại hắn muốn cái gì, hiện tại hắn muốn giết người, hung hăng giết người.
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, đám người Tử Viêm, Tiết Mặc Kỳ, H**ng S*, Tôn Tiểu Nhã, Quỷ Oa, Bạch Lang nhìn nhau.
- Đội trưởng, chúng ta là một đoàn thể, một tiểu đội, không phải chỉ liều chết chiến một trận hay sao? Có thể đi tới bước này ta, những cảnh như thế này ta thấy nhiều rồi. Hiện tại ta vẫn còn sống khỏe cho nên ta không đi.
Bạch Lang luôn ít nói ngẩng đầu, nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt giống như sói hoang chớp động, hắn là người đầu tiên lựa chọn lui lại.