Thanh niên mặc y phục màu trắng nhìn thanh niên mặc hoa phục nói:
- Ngươi cho rằng Lục Thiếu Du kia dễ bị diệt sát vậy sao? Trong Thị Hoang thế giới, đồn rằng hắn ta đã vô cùng bất phàm, Bán Đạo cảnh có thể đạp vào tầng thứ mười ba Trấn Thế tháp, đồn rằng trên người hắn còn có linh khí áo nghĩa, người này tuyệt đối không phải là người lương thiện, phải lo trước mối họa mới được.
Ngừng một lát, thanh niên áo trắng tiếp tục nói:
- Nếu như lúc trước cũng lo lắng chu toàn như vậy, ở trong Thị Hoang thế giới có lẽ Lưu Duẫn cùng với Dương Mộc sư huynh đều không phải chết. Linh Thiên thương hội ta cũng không bị tổn thất không nhẹ như vậy
Sưu Sưu.
Ngay khi thanh niên áo trắng vừa mới nói xong, trên không trung bên cạnh bỗng nhiên truyền ra tiếng xé gió, trên không trung xa xa, có hai mươi đạo thân ảnh gấp rút nhanh chóng tiến tới.
Sưu Sưu.
Tám thanh niên nam nữ chung quanh lập tức đi tới bên người thanh niên áo trắng, vẻ mặt hơi trầm xuống, khí tức sắc bén lạnh lẽo chấn động lan tràn ra. Không có ai không phải là người cường hãn, thực lực chỉnh thế có thể khiến cho người ta rung động.
- Chẳng lẽ có người dám liệp sát bọn họ sao? Muốn chết.
Thanh niên mặc hoa phục nheo mắt, một cỗ khí tức rất là kh*ng b* chấn động rồi lan tràn ra.
- Không phải là địch nhân, là người của Linh Ấn thế giới và Hóa Huyền thế giới tới.
Thanh niên mặc y phục màu trắng ngẩng đầu, trong tay xuất hiện một khối ngọc giản đang không ngừng lóe lên quang mang, có năng lượng nhàn nhạt chấn động, trên khuôn mặt tuấn tú kia hiện lên nụ cười nhạt, nói:
- PHi Dương, Bạo Phong, các ngươi rốt cuộc cũng tới rồi sao?
Dứt lời, hai mươi đạo thân ảnh lập tức đáp xuống đỉnh núi, đều là thanh niên nam nữ khí độ bất phàm, một cỗ khí tức hùng hồn chấn động, khiến cho cả không gian run lên.