Tiết Mặc Kỳ nói:
- Chúng ta có thể đánh chết chín người cũng là bởi vì bất ngờ ra tay mà thôi. Nếu như bọn chúng có chuẩn bị mà nói, coi như chúng ta có chiến thắng cũng rất gian nan, đặc biệt là đánh chết hai người có tu vi Đại Đạo cảnh cao giai. Nếu như bọn chúng một lòng muốn thoát thân mà nói, kết quả cũng không giống như hiện tại.
- Lần này phải đa tạ Lục sư huynh, cố ý dẫn cho bọn chúng ra tay, thừa cơ phản kích mới có thể thu được chiến quả như vậy.
Tôn Tiểu Nhã nói với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du đại biểu cho Vạn Thiên liên minh, Tôn gia cũng là người của Vạn Thiên liên minh, Lục Thiếu Du ở trong Trấn Thế tháp đoạt được vị trí quán quân, Tôn Tiểu Nhã cũng sửa xưng hô gọi Lục Thiếu Du là sư huynh.
Đối với lời nói của Tôn Tiểu Nhã tất cả mọi người đều âm thầm đồng ý, lần này gặp mười người kia, tác dụng của Lục Thiếu Du trong cuộc chiến này trong lòng mọi người đều hiểu rõ.
- Mọi người bây giờ cũng là một đội, không cần phải đa tạ nhiều làm gì.
Lục Thiếu Du nhìn mọi người nói:
- Một người có tu vi mạnh nhất trong đối phương đào tẩu, tăng thêm trên người tiểu tử này còn có linh khí áo nghĩa, càng khó có thể đối phó. Người nọ tuyên bố sẽ không từ bỏ ý đồ với chúng ta, đối với chúng ta mà nói cũng là một phiền phức cực lớn.
Bạch Lang gật đầu nói:
- Lúc này chúng ta ở chỗ sáng, hắn ở trong tối, một đầu mãnh hổ đang giương nanh múa vuốt không đáng sợ, chỉ sợ một đầu độc xà đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ công kích mới chính là thứ đáng sợ nhất.
Tiết Mặc Kỳ nói:
- Đến lúc này chúng ta cũng chỉ có thể cẩn thận đề phòng mà thôi, mọi người cố gắng không nên phân tán. Hiện tại chúng ta càng ngày sẽ càng gặp người của các Trung thiên thế giới khác nhiều hơn, cơ hội sẽ càng lớn, nhất định phải cẩn thận gấp bội.