- Phụ thân, người quá nóng vội. Hiện tại Lục Thiếu Du có Hoàng gia, Tiết gia, mà ngay cả Tử Diễm Huyền Xà nhất tộc cũng vuốt mông ngựa. ôn giả, Thải V ân thương hội cùng với các thế lực khác ở phía sau, chúng ta căn bản không có cách nào đối phó được với hắn. Huống chi coi như chúng ta thực sự giết được Lục Thiếu Du, sợ rằng cũng không dấu nổi bên trên, đến lúc đó nhất định sẽ có người bên trên truy cứu. Chuyện này đối với Kỳ Phong thương hội ta cũng không phải là chuyện tốt. Cho nên ba ngày con mới cố ý giả bộ bất tỉnh, để cho người có cơ hội lùi ra, bàn bạc kỹ hơn rồi tính.
- Linh Ngọc, ta biết con từ trước tới nay túc trí đa mưu, đệ đệ Linh Hổ của con trời sinh tính tính táo bạo, nóng tính, nếu nó có được sự trầm ổn, mưu trí như con thì lần này cũng không gặp bất trắc.
Hoài Viễn Khôi nói.
- Thù của Linh Hổ tự nhiên phải báo.
Hoài Linh Ngọc nắm chặt hai tay, khuôn mặt bắt đầu trở nên vặn vẹo, lạnh lẽo nói:
- Hiện tại muốn đối phó với Lục Thiếu Du cũng không dễ, chỉ là sau khi tới khu vực săn bắn kia, tính mạng đã không còn là của hắn nữa rồi.
Khuôn mặt Hoài Viễn Khôi âm trầm, nhìn Hoài Linh Ngọc nói:
- Linh Ngọc, ta lo lắng việc này nhất. Sợ rằng trong khu vực săn bắn đám người Lục Thiếu Du sẽ ra tay với con. Dùng thực lực của con, nếu như bọn chúng liên thủ sẽ chịu thiệt, trên cơ bản cũng không có khả năng làm gì được bọn chúng. Muốn diệt Lục Thiếu Du này, tới lúc đó không thể nghi ngờ sẽ càng thêm khó khăn.
- Ở trong khu vực săn bắn, con tin người muốn Lục Thiếu Du chết rất nhiều. Cần gì con phải tự mình ra tay.
Trong ánh mắt Hoài Linh Ngọc hiện lên vẻ lạnh lẽo, nói với Hoài Viễn Khôi.
- Phụ thân, con nghĩ lúc này chuyện mà chúng ta có thể làm cũng chính là đại trượng phu co được giãn được.