- Khặc khặc, vốn ta nghĩ các ngươi không thể nào đi tới được nơi này. Như vậy đã là coi trọng các ngươi. Ta định sau khi ra ngoài sẽ thu thập các ngươi, thế nhưng không ngờ các ngươi lại tới được đây.
Trong hải vực vô tận, dưới sóng to gió lớn đột nhiên vang lên một đạo thanh âm quen thuộc.
Dứt lời, trước hải vực bao la phía trước đột nhiên xuất hiện một đạo thân ảnh đạp không mà đứng, khuôn mặt âm trầm, hai mắt mang theo vẻ âm tàn, kiêu ngạo.
- Hoài Linh Hổ?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, người phía trước này không phải là ai khác mà chính là Hoài Linh Hổ.
- Sao nào? Một mình ngươi muốn đối phó với chúng ta?
Lục Thiếu Du nhìn Hoài Linh Hổ lạnh nhạt hỏi. Trong tâm thần dò xét của hắn ở phạm vi hải vực chung quanh cũng chỉ có một mình Hoài Linh Hổ mà thôi.
- Đối với các ngươi ta chỉ cần dùng một chân. Dám chơi ta như vậy, các ngươi nhất định sẽ phải trả một cái giá cực đắt.
Hoài Linh Hổ lạnh lùng quát một tiếng, sau đó nhìn hai người Lục Thiếu Du và Thái A nở nụ cười âm trầm, nói:
- Chỉ bằng các ngươi cũng tới tham gia Vạn Thế đối quyết? Thực sự quá nực cười, có thể chết trong tay ta coi như là tạo hóa của các ngươi. Trước khi đánh chết các ngươi, ta cũng cho các ngươi biết rõ. Coi như các ngươi có thể tới tầng thứ chín này, thế nhưng ở trước mặt ta các ngươi không là cái gì cả.
Ầm ầm.
Khi Hoài Linh Hổ vừa mới dứt lời, không gian chung quanh đột nhiên run lên, một cỗ khí tức bàng bạc phô thiên cái địa tuôn ra, cả không trung ầm ầm run rẩy, khí tức Đại Đạo cảnh sơ giai đột nhiên lan tràn ra bên ngoài.
Oanh.
Không có một chút chậm trễ nào, Hoài Linh Hổ khẽ đạp mạnh hư không. Hải vực phía dưới vốn đã cuồn cuộn lập tức liên tiếp nổ tung. Lập tức hóa thành một đạo quang ảnh giống như tia chớp bắn về phía trước. Bên trong mơ hồ ẩn chứa năng lượng thuộc tính Thủy bàng bạc đáng sợ, tựa như khiến cho cả hải vực run rẩy, trong lúc mơ hồ còn xen lẫn khí tức linh hồn.