Đại hán này cung kính gật đầu, sau đó mới phất tay dẫn theo hai người khác lặng lẽ theo đuôi đám người Lục Thiếu Du.
- Tiểu Nhã tiểu thư, hiện tại tiểu thư đã có thể yên tâm được rồi.
H**ng S* nói với Tôn Tiểu Nhã.
Tôn Tiểu Nhã dịu dàng hạ thấp người rồi nói:
- Đa tạ Hoàng thiếu gia.
- Không cần khách khí với ta, ta đưa tiểu thư trở về.
H**ng S* nói, nhìn bóng lưng đám người Lục Thiếu Du rời đi, trong mắt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc không thôi.
- Không phải ở cùng với Hoàng gia, thanh niên kia rốt cuộc có địa vị gì?
Trên một lầu các xa xa, một mỹ phụ nhân da thị mềm mại, trắng nõn như ngọc, khuôn mặt không chút trang điểm, thoát tục nhẹ nhàng nói.
- Dám khiêu chiến với Hoài Linh Hổ, chỉ có hai loại khả năng, một là người không biết trời cao đất rộng. Hai là thực sự không sợ Kỳ Phong thương hội. Trên thân người này có khí tức quỷ dị, người bên cạnh hoàn toàn không có ý sợ hãi. Có thể chơi Hoài Linh Hổ nặng như vậy, cũng không giống như người không biết trời cao đất rộng, cho nên...
Nữ tử kia thì thào nói:
- Ngày mai đi vào Trấn Thế tháp, những chuyện này cũng không có quá nhiều quan hệ với chúng ta. Năm vạn ức tinh thạch thế giới trung phẩm để cho Kỳ Phong thương hội đau đầu đi thôi.
- Sư phụ, phía sau có không ít người đi theo chúng ta, trong đó có ba người là của Kỳ Phong thương hội.
Trên đường phố tấp nập, Thái A khẽ nói với Lục Thiếu Du.
- Đều là người có tu vi Thông Thiên cảnh, cao nhất chỉ là một Thông Thiên cảnh cao giai đỉnh phong mà thôi, giải quyết đi.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng.
- Người đâu?
Trong một con hẻm vắng vẻ, số lượng người đi tương đối ít, lúc này có ba đạo thân ảnh xuất hiện, ánh mắt nghi hoặc không thôi. Bởi vì người mà ba người truy tung lúc này đã biến mất không còn một chút dấu vết nào.