- Tiền Trùng đại ca, Đường tỷ của muội được không?
Tôn Oánh Oánh nhàn nhạt lườm Hướng Tiền Trùng từ đầu luôn nhìn vào người Tôn Tiểu Nhã mà không nói gì.
- Đẹp đẹp, đẹp lắm...
Hướng Tiền Trùng nghe vậy không khỏi gật đầu, sau đó dường như mới kịp phản ứng, lập tức lắc đầu nói:
- Không phải, vẫn là muội đẹp hơn, đẹp hơn.
- Không ngờ đại tiểu thư Tôn gia cũng tới, quả thực vô cùng trùng hợp.
Ngay khi bầu không khí giữa mấy người có chút xấu hổ thì bên ngoài có mười mấy đạo thân ảnh đang chậm rãi đi tới.
Nghe vậy Tôn Tiểu Nhã nhìn ra ngoài, hai hàng lông mi khẽ nhíu lại, H**ng S* cũng quay đầu lại nhìn, ánh mắt biến ảo.
- Tiểu Nhã, đã lâu không gặp, hẹn gặp không bằng vô tình gặp mặt. Chúng ta cùng nói chuyện có được không.
Trong mười mấy đạo thân ảnh đi tới, phía trước là một thanh niên nhìn qua có chút kiệt ngạo, người mặc hoa phục, khuôn mặt xem như tuấn lãng, chỉ là trong mắt có ánh mắt kiêu ngạo.
Nghe vậy H**ng S* nhíu mày, ánh mắt trầm xuống nói với thanh niên kiệt ngạo kia:
- Linh Hổ, Tiểu Nhã là bằng hữu của ta. Ngươi nên thu liễm thì tốt hơn, nếu không đừng trách ta không khách khí với ngươi.
- Ai ui, H**ng S*, ta tìm Tiểu Nhã liên quan gì tới nhà ngươi, nếu như không khách khí với ta thì cứ việc, ta cũng không ngại.
Linh Hổ nhìn H**ng S* kiêu ngạo nói
- Đừng quên, hai mươi năm trước ngươi còn là bại tướng trong tay ta.
- Nhưng mà đối phó với ngươi chỉ như vậy cũng đủ rồi.
Ánh mắt H**ng S* trầm xuống, hai mươi năm trước, trong lúc thi dấu giữa người trẻ tuổi của cả Vô Sắc thế giới, hắn thua nửa chiêu trong tay Linh Hổ này, tuy rằng chỉ thua nửa chiêu thế nhưng cũng là thua.
Hoài Linh Hổ nghe vậy, nhìn H**ng S*, trong mắt b*n r* hàn mang, trầm giọng nói: