- Không phải ngươi chọn sai, là ngươi không nên có tâm tư giết ta. Vốn ta có thể coi ngươi là sư phụ, ta chưa từng nghĩ tới ngươi lại ra tay với ta.
Lục Thiếu Du nhìn Phương Chí Thành trầm giọng nói.
- Chuyện năm đó hiện giờ có nói lại cũng không có tác dụng gì. Ta chưa từng hối hận về lựa chọn của mình, sợ rằng cho dù thời gian có quay ngược lại ta cũng sẽ lựa chọn như vậy. Có một ít chuyện luôn bất đắc dĩ như vậy, kẻ yếu nhất định phải nhận mệnh. Tất cả chỉ có thể trách thiên phú của ta không đủ, bởi vì thực lực của ta không đủ. Nếu như ta có thể ngạo nghễ đứng trên thiên địa này thì cần gì phải nhìn sắc mặt người khác, cần gì phải lựa chọn như vậy.
Dứt lời, Phương Chí Thành nhìn Lục Thiếu Du, sau đó nói:
- Lục Thiếu Du, Thải Y không có nhìn lầm ngươi. Sau này nên chiếu cố Thải Y cho tốt, đối xử tử tế với Vạn Cổ thế giới. Tất cả chuyện ta làm với ngươi không có quan hệ với Thải Y, cũng không có liên quan tới đệ tử Thải Hồng cốc. Về phần ta, ta sẽ tự cho mình một câu trả lời, cũng cho ngươi một lời giải thích.
Dứt lời, Phương Chí Thành quay đầu lại nhìn Phương Thải Y, khẽ phất tay một cái, trong lòng bàn tay đột nhiên có một cỗ quang mang năng lượng chói mắt lan tràn ra, hung hăng vỗ vào đỉnh đầu mình.
- Phụ thân... Không nên...
Phượng Thải Y khẽ kêu một tiếng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, trong lòng cũng run lên, Phương Chí Thành một lòng muốn chết, hắn có muốn ra tay cũng không kịp.
Phanh.
Thanh âm trầm đục vang lên, thân thể Phương Chí Thành run lên, trên người có một cỗ năng lượng mênh mông chấn động, máu tươi trong miệng phun ra. Ánh mắt cô đơn, ảm đạm nhìn Phương Thải Y, nói:
- Thải Y, phụ thân thực lòng xin lỗi con, nhớ kỹ, cố gắng sống cho tốt, cố gắn tu luyện. Trên đời này chỉ có thực lực mới có thể đại biểu cho tất cả.