Thế lực như vậy tuyệt đối là thế lực mạnh nhất ở trong cả Vô Minh Tiểu thiên thế giới, ở trong Vô Minh Tiểu thiên thế giới này không có bất kỳ thế lực nào có thể so sánh.
- Lục Thiếu Du này không xong rồi, đây chính là thành Thiên Thủy a. Còn dám trêu Phạm Sàm phát điên, đây không phải là tự mình tìm chết sao?
Đám người phía dưới tâm thần run rẩy, cũng nhao nhao lùi về phía sau, sợ rằng đến lúc đó sẽ bị tai bay vạ gió. Một khi cường giả giao thủ, thực lực không đủ sẽ bị liên lụy, hậu quả không cần phải nói.
- Lục Thiếu Du, đây là Vô Minh thế giới, là thành Thiên Thủy, là địa bàn của Thiên Thủ môn ta. Ngày hôm nay ngươi có chạy đằng trời, có thể khiến cho Thiên Thủy môn ta dùng đội hình như vậy, cho dù chết cũng tiện nghi cho ngươi.
Nhìn đội hình mênh mông cuồn cuộn trên không trung, Phạm Sàm âm lãnh nói.
Hai người Kim Viên, Thái A nhìn đội hình của Thiên Thủy môn, chỉ là cũng không quá để ý, thậm chí trong mắt còn không có một chút chấn động nào.
Lục Thiếu Du vẫn lạnh nhạt nhìn mấy vạn đệ tử Thiên Thủy môn chung quanh, khẽ nói:
- So nhiều người sao? Có lẽ bọn họ cũng nên tới rồi chứ.
Ầm ầm.
Bên ngoài thành Thiên Thủy, phía xa lúc này bỗng nhiên truyền đến thanh âm trầm đục cực lớn, thanh âm này từ phía xa truyền đến vẫn khiến cho người ta cảm thấy đinh tai nhức óc, cả không trung và mặt đất run rẩy không ngừng.
Ầm ầm.
Thanh âm trầm đục này giống nhưu sấm sét liên tiếp vang lên, cả không gian run rẩy, mặt đất lay động giống như địa chấn.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Động tĩnh đột nhiên xảy ra khiến cho tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt mờ mịt, không có ai biết chuyện gì đang xảy ra. Động tĩnh bực này tuyệt đối không phải là chuyện bình thường.
- Chưởng môn. Không tốt rồi.