Ánh mắt khẽ đảo, Lục Thiếu Du nhìn Phương Thải Y nói:
- Ngươi nói đúng, thực lực mới là tất cả, hôm nay ta sẽ dùng phương thức của ta giải quyết tất cả mọi chuyện.
Nói xong Lục Thiếu Du bóp nát ngọc giản, một cỗ năng lượng áo nghĩa không gian từ bên trong tràn ra, không gian chung quanh nổi lên chấn động kịch liệt, một cỗ quang mang chói mắt lập tức bao phủ Lục Thiếu Du, sau đó thân ảnh của hắn cũng biến mất không thấy.
Thái A, Kim Viên, Tôn Oánh Oánh, Hướng Tiền Trùng thấy thế lập tức bóp nát ngọc giản trong tay, thân ảnh bốn người biến mất trong quảng trường. Mọi người chung quanh khẽ than, tham gia Vạn Thế đối quyết vòng tiếp theo trong Trung Thiên thế giới đã không còn quan hệ với bọn họ nữa rồi.
Thanh âm đinh tai nhức óc quanh quẩn trên quảng trường trong thành Thiên Thủy, vô số tiếng ồn ào, tiếng nghị luận hội tụ tạo thành tiếng gầm cuồn cuộn, vô cùng náo nhiệt.
Sưu.
Trong tiếng xôn xao, không gian mênh môn đột nhiên xuất hiện chấn động, giữa không trung đột nhiên có một vòng xoáy xuất hiện.
- Có người đi ra, người thứ nhất là ai?
Trong sát na này, cơ hồ tất cả mọi n gười đều ngẩng đầu nhìn lên trên không trung. Cơ hồ tất cả đám người trên đài cũng dùng ánh mắt khẩn trương nhìn lên trên không trung. Ánh mắt tràn ngập khẩn trương, mà ngay cả Phạm Sàm cùng với Hướng VẤn Thiên cũng không ngoại lệ.
Ngay trong ánh mắt của mấy ngàn vạn người, trong vòng xoáy không gian giữa không trung có một đạo thân ảnh mặc áo bào xanh xuất hiện trên không trung.
Cùng lúc, ngàn vạn ánh mắt đều nhìn vào người này, đều nhìn vào trên thân người mặc áo bào xanh này. Người mặc áo bào xanh này có khuôn mặt kiên nghị, khóe miệng nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt, trong nụ cười vui vẻ này lại có hàn ý lạnh lẽo.
Nhìn qua đạo thân ảnh này, sát na này ánh mắt Tôn Cao Mộc nhảy lên, Phạm Sàm đang nheo mắt nhìn bỗng nhiên âm trầm.