- Phía trước dường như có động tĩnh, chúng ta đi qua đó nhìn xem.
Lục Thiếu Du đã sớm quen nhìn thấy Thái A và Tôn Oánh Oánh đấu võ mồm, mắt nhìn về phía trước, tâm thần tràn ra, lúc này ở phía trước truyền đến không ít chấn động.
Mấy ngày nay ba người luôn luôn di chuyển, trên đường cũng không gặp phiền phức gì quá lớn, dùng thực lực của ba người mà nói, ở trong Hoang Vu mật địa này căn bản không có cái gì có thể uy h**p được ba người.
Ngược lại dọc đường đi gặp không ít gia hỏa không có mắt, vốn muốn cướp đoạt nhẫn trữ vật trên người ba ng ười, kết quả không có ngoại lệ, nhẫn trữ vật trên người đều trở thành vật trong túi của người khác, đồng thời bản thân không chết cũng trọng thương.
Đối với những người này chỉ cần không quá mức quá phận Lục Thiếu Du căn bản cũng mặc kệ, đối với đám người không có mắt kia Lục Thiếu Du cũng chỉ có ra tay giáo huấn mà thôi.
Mà trong bốn ngày qua, Lục Thiếu Du vẫn đặt Thái A ở trong tầng thứ hai Thiên Trụ giới để tranh thủ thời gian. Trong vòng bốn ngày, ở tần thứ hai Thiên Trụ giới cũng là bốn mươi tám ngày, mà Thái A cũng triệt để dung hợp linh khí áo nghĩa.
Sau một lát, thân ảnh bốn người xuất hiện trong một tầng trời thấp, phía trước có ba mặt là núi vây quanh, một mặt có địa hình giống như thâm cốc. Một tòa đại điện khổng lồ đứng sừng sững trên đó, đại điện này có phong cách cổ xưa, lộ ra khí tức hoang vu, cũng không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi.
Lúc này bên ngoài đại điện có vô số thân ảnh rậm rạp, trong lúc mơ hồ có từng đạo thanh âm trầm thấp truyền ra, giống như đang giao thủ kịch liệt vậy.
- Đây là Hoang Vu đại điện, chúng ta tới rồi.
Nhìn thấy đại điện ở trong thâm cốc, ba mặt là núi, trong đôi mắt của Tôn Oánh Oánh hiện lên sự vui vẻ.