Trong mắt Lục Thiếu Du hiện lên vẻ rung động, nói với Tam Kỳ lão nhân:
- Kỳ lão, người của Tuyên Cổ điện có lẽ đều có thực lực cường hãn đúng không?
- Ngươi cảm thấy thế nào?
Tam Kỳ lão nhân hỏi lại Lục Thiếu Du, sau đó nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Có thể nói là như vậy, chỉ cần là người của Tuyên Cổ điện, bình thường người có tu vi đồng cấp khó là đối thủ, thậm chí đều có thực lực vượt cấp chống lại đối thủ. Nhưng mà thứ khiến cho người ta kiêng kỵ người của Tuyên Cổ điện nhất cũng không phải là thực lực của người Tuyên Cổ điện, mà là Tuyên Cổ điện là nơi tụ tập những người bất phàm. Những người này tụ tập lại một chỗ có thể xảy ra rất nhiều chuyện. Những người bất phàm này thậm chí còn có người tới từ ba ngàn đại thiên thế giới, hoặc trong các thế lực cường hãn khắp nơi.
- Tuyên Cổ điện quả thực là cường hãn a.
Lục Thiếu Du không nhịn được rung động nói một câu, người Tuyên Cổ điện quả thực kh*ng b*. Mỗi một người cơ hồ có thể nói là tinh anh, trên người mang hai loại áo nghĩa kỳ lạ cùng áo nghĩa lạ. Thậm chí có thể nói là b**n th**, Tuyên Cổ điện đều do những loại người này tạo thành, tầng thấp nhất là Niết Bàn cảnh, cho nên không cần nói cũng biết địa vị của Tuyên Cổ điện.
Nhìn Lục Thiếu Du đang rung động, Tam Kỳ lão nhân nói:
- Tiểu tử, ngươi còn non lắm, trên thế giới này có rất nhiều chuyện không phải là thứ mà người bình thường có thể biết được. Mạnh bao nhiêu biết rõ bấy nhiêu chuyện. Tuyên Cổ điện này ở trong ba ngàn đại thiên thế giới có địa vị siêu quần, thậm chí nếu nói theo một mức độ nào đó. Phi Thiên đạo tặc với Tuyên Cổ điện, chỉ cần nói tới phạm vi thế lực mà nói, Chiến Thiên liên minh và Vạn Thiên liên minh khó có thể so sánh.