- Xem ra top năm lần này chính là Tôn Oánh Oánh, Thải Hồng Dương, Thải Hồng Nguyệt, người của Vạn Cổ thế giới lần này rất mạnh a.
Trên đài, Đỗ Lộc khẽ mỉm cười nói.
- Thật sự là náo nhiệt, xem ra ta tới thật là đúng lúc, lại gặp gỡ chuyện náo nhiệt như vậy.
Nhưng vào lúc này trên không trung quảng tường vang vang lên một đạo thanh âm. Đạo thanh âm này bình thản, thế nhưng lại khiến cho tất cả mọi người nghe thấy rõ ràng.
Giữa không trung lúc này có một đạo thân ảnh đạp không mà đứng, thân thể khôi ngô, mặt sẹo, ánh mắt như sao, toàn thân không có bất kỳ khí tức nào, không có bất kỳ ai biết rõ người này xuất hiện lúc nào.
Từng ánh mắt lập tức nhìn chăm chú lên không trung, trên quảng trưởng, nữ tử tuyệt mỹ từ đầu không ra tay lập tức nhìn vào đạo thân ảnh khôi ngô đang đạp không, lơ lửng đứng trên không trung kia.
Mà trên quảng trường, ánh mắt đám người Phương Chí Thành, Đỗ Lộc khi nhìn lên không trung, ánh mắt cả đám kinh ngạc.
Phương Chí Thành nhìn đạo thân ảnh trên không trung, ánh mắt nghi hoặc, dường như lại lập tức nhớ tới cái gì đó. Đạo thân ảnh này tuy rằng đã lâu chưa từng có xuất hiện qua, thế nhưng đối với không ít người ở đây hôm nay mà nói tuyệt đối là khuôn mặt vô cùng quen thuộc. Đạo thân ảnh này hai mươi năm trước ở trong sơn mạch Cổ Lan đã tạo thành không ít động tĩnh.
Sưu.
Giữa không trung, dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, thân thể của người có mặt sẹo trên không trung run lên, thân thể khôi ngô mang theo tiếng xé gió đột nhiên đáp xuống quảng trường.
Phanh.
Thân thể đáp xuống đất, hai chân hung hăng đạp mạnh vào mặt đất, tức thì, cả quảng trường cực lớn đều run lên. Vô số đá xanh dày đặc trên quảng trường trực tiếp bị nghiền nát, vết nứt lan tràn. Một cỗ khí tức lấy thân thể khôi ngô này làm trung tâm phóng lên trời. Cả không trung run lên, không ít người đang giao thủ kịch liệt lúc này lảo đảo lui lại. Trực tiếp từ trên không trung rơi xuống phía dưới.