Tam Kỳ lão nhân phải nhìn thẳng Lục Thiếu Du, nói:
- Vạn Thế đối quyết, trong tiểu thế giới chia làm Ngộ Chân Cảnh cùng Thông Thiên Cảnh, ta vốn cho rằng trong vòng hai mươi năm, ngươi có thể đến Ngộ Chân Cảnh cũng đã là kỳ tích, chỉ cần thắng trong thế giới là được, ngược lại có thể đạt được không ít chỗ tốt, đối với ngươi sẽ có trợ giúp rất lớn, đến lúc đó, ta lại có an bài khác, dùng năng lực của ta giúp ngươi trưởng thành nhanh hơn, cho nên ta vốn an bài, sau Vạn Thế đối quyết đằng cũng không có bao nhiêu việc cho ngươi, nhưng không nghĩ tới ngươi đã tới bán đạo chi cảnh, vượt qua ta dự đoán của ta, ngay cả Kim Viên cũng đều đến Thông Thiên Cảnh cao giai đỉnh phong.
- Đa tạ Kỳ lão.
Kỳ lão rất quan tâm mình, Lục Thiếu Du sao lại không biết, hắn lập tức thi lễ.
- Tiểu tử đừng làm thế, lão tử không ăn nhất là kiểu cách này.
Tam Kỳ lão nhân nhìn Lục Thiếu Du, bĩu môi, nói:
- Thật muốn muốn cám ơn ta, nên đoạt danh hiệu quán quân Vạn Thế đối quyết đi, lão tử có hứng thú với chuyện này hơn.
Lục Thiếu Du rời khỏi Thiên Trụ giới đã là đêm khuya, trăng sáng trên cao, bầu trời tỏa sáng.
Hôm sau, Lục Thiếu Du đang muốn tìm Mộc Vương, ý định cùng Kim Viên bế quan một năm, một năm sau hắn sẽ rời khỏi Thị Hoang Thế Giới, tham gia Vạn Thế đối quyết.
Thời gian gần đây, Lục Thiếu Du cũng muốn hảo hảo lĩnh ngộ xem có cơ hội đột phá bán đạo chi cảnh hay không, bán đạo chi cảnh và Đại Đạo Cảnh có cách biệt thật lớn.
Mà Kim Viên cũng muốn tham gia Vạn Thế đối quyết, đoạn thời gian này hắn phải chuẩn bị mới được.
Nhưng mà thời điểm Lục Thiếu Du muốn đi tìm Mộc Vương, Mộc Vương đã đi trước một bước, nhìn thấy Lục Thiếu Du, lập tức tu bất đắc dĩ, nói:
- Ta nói Lục chưởng môn, ngươi làm chưởng quầy vung tay thật tốt mà, nhưng ngươi có biết bây giờ Thất Sát Môn có một đống chuyện lớn áp xuống, đầu của ta sắp nổ tung rồi đây.