Chấp sự tự nhiên chính là Âm Quỷ, chính bởi vì như thế, những năm gần đây Thất Sát Môn và Tây Vương Phủ trốn tránh, nhưng mà thương hội Phong Linh vẫn có thể tồn tại.
Cũng bởi vì thương hội Phong Linh âm thầm chèo chống, Thất Sát Môn và Tây Vương Phủ mới có thể chèo chống lâu như vậy, trong đó có không ít là thương hội Thải Vân An Thi Dao âm thầm hỗ trợ.
Nghe An Thi Dao đến đây, Lục Thiếu Du bảo Phạm Thống thông tri đệ tử hạch tâm hai canh giờ sau đến đại điện, hắn cũng tự mình đi tìm An Thi Dao.
Trong đình viện tinh xảo, An Thi Dao lẳng lặng ngồi đó, bên người có hoa quả đệ tử Thất Sát Môn đưa tới.
- Càng ngày càng xinh đẹp, còn càng ngày càng có khí chất, làm cho người ta tim đập thình thịch.
Thời điểm này lời nói ung dung truyền tới, thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện trong đình viện nhỏ, nhìn nữ tử trước mặt rồi cười nói vui vẻ.
- Vài năm không gặp, miệng lưỡi ngươi trơn tru không ít, vừa mới nghe nói Mạc tiên sinh và phu nhân của ngươi rời đi, có phải không có người quản ngươi, đã dám miệng lưỡi trơn tru.
An Thi Dao nhìn thân ảnh khôi ngô trước mặt, cười nhạ, ánh mắt phong tình.
- Cái này...
Lục Thiếu Du lập tức xấu hổ cười cười.
- Tốt, ngươi không có việc gì là tốt rồi, nếu ngươi không xuất hiện, thế giới sẽ biến thiên đấy.
Nhìn Lục Thiếu Du xấu hổ, An Thi Dao cười cười, lập tức nói:
- Nhưng mà ngươi vừa xuất hiện, vẫn biến thiên nha, hai trăm vạn người vẫn lạc, máu chảy thành sông, nghe nói một linh hồn phân thân Tuyên Cổ Cảnh cũng bị diệt.
Vừa dứt lời, ánh mắt dễ thương của An Thi Dao chấn động một hồi, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du rung động không ít.
Lục Thiếu Du nhún nhún vai, nói với An Thi Dao:
- Đây cũng không phải là ta làm, là Huyết lão ca động thủ, ta cũng không có thực lực kia.