- Không phải chỉ có nửa hỗn độn và ngụy hỗn độn có thể không bị tiểu thế giới chèn ép sao?
Linh hồn phân thân của Mạc Kình Thiên lao tới lần nữa, lúc Chu Thiệu Khôn ổn định thân thể, phất tay biến hóa thủ ấn, năng lượng hàn băng mênh mông biến thành đại điêu.
Cô.
Hàn băng đại điêu tuyết trắng, nó giống như vật sống, móng vuốt sắc bén bóp nát hư không, năm đạo hàn băng lan tràn ra các hướng, lập tức tới trước mặt Chu Thiện Khôn.
- Thiệu Hàn lão đệ, ngươi giúp vi huynh ngăn cản tên này một ít thời gian.
Chu Thiệu Khôn lập tức ổn định thân thể, hắn nhìn đại điêu băng tuyết kia, bỗng nhiên nhìn qua Điêu Thiện Hàn bị đánh bay không xa, một tay bắt lấy đầu vai Điêu Thiện Hàn, dùng xu thế như bôn lôi ném hắn về phía đại điêu.
Bành!
Điêu Thiện Hàn thậm chí chưa phục hồi tinh thần lại, thân thể va chạm với đại điêu hàn băng, móng vuốt xé rách thân thể của hắn, thân thể nát vụn thành từng khúc.
- Chu Thiệu Khôn, ngươi lại để ta đi chịu chết.
Một đạo linh hồn lưu quang chật vật chạy ra ngoài, thân ảnh hư ảo của Điêu Thiện Hàn lao tới, ánh mắt như phun lửa nhìn thẳng vào Chu Thiệu Khôn.
Sắc mặt Chu Thiệu Khôn trầm xuống, nói:
- Thiện Hàn lão đệ, ngươi làm chuyện gì ta không biết sao, ngươi lúc trước để muội muội của ngươi ở cạnh Hỏa Hổ, chính là muốn tạo dựng thế lực cho mình, ở trong Đông Tinh Xã cũng kéo bè kết phái, đơn giản là muốn vị trí xã trưởng của ta, thậm chí còn âm thầm liên thủ với Bắc Đấu Môn, Nam Thiên Môn, muốn chiếm đoạt Đông Tinh Xã, ngăn cản Đông Tinh Xã và Linh Thứu Tháp kết minh, ta không nói, không có nghĩa là ta không biết, ta hiện tại không tự tay giết ngươi đó là xem tình cảm trước kia rồi.
- Cinh hồn phân thân, cũng đi chết đi.
Khi Chu Thiệu Khôn nói xong, bản thể Mạc Kình Thiên xuất hiện quỷ mị sau lưng linh hồn phân thân của Điêu Thiện Hàn, nguyên lực trong lòng bàn tay tuôn ra, vết nứt không gian lan ra các hướng, trực tiếp cắt linh hồn phân thân của hắn thành mảnh vỡ.