An Thi Dao nhíu mày, khẽ cắn môi, nói:
- Tụ Phẩm Lâu đã sớm tính toán chúng ta sẽ nhúng tay vào, trước đó đã an bài tốt, nếu chúng ta trực tiếp ra tay, bọn chúng sẽ mượn cớ.
Hoàng chủ sự nói:
- Cấp trên sẽ không cho chúng ta nhúng tay vào, ý của cấp trên là chúng ta bảo vệ thương hội Phi Linh là tốt rồi, bọn họ quan tâm chính là thương hội Phi Linh, cũng may tiểu thư có dự kiến trước, an bài thương hội Phi Linh trước gia nhập Vạn Thiên Liên Minh, thời điểm này Tụ Phẩm Lâu cũng không dám động tới thương hội Phi Linh, âm thầm còn có thể phụ trợ Thất Sát Môn, bằng không Thất Sát Môn và Tây Vương Phủ cũng khó có thể chèo chống tới thời điểm hiện tại.
An Thi Dao cười khổ, nói với Hoàng chủ sự:
- Ngươi cho rằng Thất Sát Môn nếu thật bị diệt, bọn họ sẽ bỏ qua cho thương hội Phi Linh hay sao, ta đoán chừng bọn chúng cũng đối phó thương hội Phi Linh.
- Quả thật không thể địch lại, chúng ta đã tận nhân sự, hiện tại cũng chỉ có thể xem thiên mệnh, chẳng lẽ người Thất Sát Môn thật sự cho rằng Lục chưởng môn còn không có vẫn lạc sao, nhiều năm như vậy, ta sợ rằng không xảy ra kỳ tích đâu, trong Thị Hoang Thế Giới này, đã có người sớm đào ba thước đất, cũng không có phát hiện cái gì.
Hoàng chủ sự nói.
- Chuẩn bị thế giới trùng động, nếu Thất Sát Môn thực đến bước cuối cùng không chống đỡ nổi, phải an bài bọn họ đều rời khỏi Thị Hoang Thế Giới.
An Thi Dao nói nhỏ.
- Nhị tiểu thư, chúng ta trả giá đã rất nhiều, nếu...
Hoàng chủ sự gật gật đầu, sau đó ánh mắt khẽ chấn động một hồi, nói với An Thi Dao:
- Nếu Lục chưởng môn thực ngoài ý muốn xảy ra, chúng ta có thể không làm.
An Thi Dao nghe vậy, nhìn thẳng vào ánh mắt Hoàng chủ sự, hỏi: