Lúc này ngay cả Âm Minh Dạ Xoa, An Thi Dao cũng quỳ theo, ngay cả Chúc Hỏa, Tham Lang, Điêu Thiện Hàn, Ôn Thiên Cương, Chu Thiệu Khôn đang run động, bọn họ là ngụy hỗn độn và nửa hỗn độn cũng không thể chống lại uy áp thiên địa này.
Giờ phút này đám người đứng xem có thể đứng thẳng cũng chỉ có Mạc Kình Thiên, Ma Linh Yêu Nữ, Huyết Phách, Lục Thiếu Du, cuối cùng là Mộc Vương.
Mạc Kình Thiên sắc mặt đỏ lên, quanh người lúc này có ánh sáng màu vàng bao phủ mình vào trong, hào quang có tác dụng phong tỏa không gian, miễn cưỡng chống cự thiên uy,
Trong đôi mắt thanh tịnh của Ma Linh Yêu Nữ lại sinh ra khí tức vô cùng quỷ dị, trong khí tức quỷ dị này, đối mặt với thiên uy cuồn cuộn vẫn có thể đứng thẳng.
Thân thể Lục Thiếu Du đối mặt với thiên uy cuồn cuộn, nguyên đan chữ vạn xoay tròn, khí tức man hoang thương cổ bạo phát, giống như có thể tương dung với thiên địa, tăng thêm hào quang từ cây đao màu vàng phóng ra, hoàn toàn có thể gạt thiên uy này ra ngoài.
- Ta hiểu rồi, hiểu rồi, thủ đoạn ngập trời, thủ đoạn thật lớn, không thể không bội phục, bội phục!
Trong Thiên Trụ giới, Tam Kỳ lão nhân lúc này khiếp sợ kêu lên.
- Kỳ lão, đã xảy ra chuyện gì?
Lục Thiếu Du lập tức hỏi, có thể làm cho Kỳ lão cảm thán như vậy, chỉ sợ là đại sự.
- Dung Thế Niết Bàn, đây là Dung Thế Niết Bàn, không nghĩ tới người này lại có thể làm được Dung Thế Niết Bàn trong truyền thuyết.
Tam Kỳ lão nhân khiếp sợ kêu to.
- Dung Thế Niết Bàn.
Lục Thiếu Du rung động, cái tên bá đạo tới cực điểm, nhưng cụ thể là gì thì Lục Thiếu Du không hiểu, hoàn toàn không biết là gì.
- Huyết Thiên Đế, ngươi không chết, làm sao có thể, tại sao ngươ lại không chết, điều đó không có khả năng, không có khả năng!
Linh hồn hư ảo của Huyết Phách nhìn thấy đám máu huyết đang tụ tập kia, ánh mắt rung động, căn bản không dám tin, nội tâm vô cùng khiếp sợ.